08/05/2019
Nguyễn Minh Phúc: tưởng chừng quên lãng/nghe khúc kinh buồn/cho tuổi thanh xuân

Phố Cũ – Tranh: Thanh Châu

 

 

 

tưởng chừng quên lãng

 

mười năm qua rồi đó nhỏ

mưa xa còn ướt bên trời

anh đứng hiên ngày cuối gió

nhớ hoài một cuộc tình rơi

 

mười năm dài không hở nhỏ

gió thênh thang rớt vai mềm

có người gói thương làm nhớ

thả vào sương khói chênh vênh

 

mười năm nắng phai bờ giậu

hoa cau rụng trắng hiên nhà

hái mùa thu ngày thơ ấu

nhớ người em gái phương xa

 

mười năm tưởng chừng quên lãng

nghe mưa buồn một góc trời

chông chênh nỗi buồn năm tháng

bóng chiều buốt gió chơi vơi

 

…mười năm còn gì không nhỏ

ngồi nghe sầu một kiếp người

chiều nay ai về cuối phố

trả giùm tôi cuộc tình phai…

 

 

nghe khúc kinh buồn

 

xa chưa đêm sầu nguyệt tận

mà đau xót đáy tim người

trong anh một trời ngùi ngậm

khi tàn phai nhạt nhòa trôi

 

em không là chiều thắp lửa

lang thang câu kệ cuối trời

anh chung chiêng đời sấp ngửa

lấp đầy mộng ảo chơi vơi

 

từng con chim đêm nằm ngủ

cô đơn cánh võng ru sầu

ôm cô liêu về trú ngụ

nghe đằm một vết thương sâu

 

anh tìm sen vàng trong mộng

mới hay thôi đã lỡ làng

cuối trời sao bay rất mỏng

khuya về rụng những mê hoang

 

anh như loài chim cánh cụt

sông dài mòn mỏi đường bay

nhìn kia ôi trời xa ngút

trên tay hư ảo rơi đầy

 

về nghe kinh chiều vô ngã

phôi phai giọt nắng cuối mùa

lặng im một đời tàn tạ

giật mình trôi tiếng chuông khua…

 

 

 

cho tuổi thanh xuân

 

giờ còn lại mình anh ngồi thở dốc

quanh cuộc đời tàn tạ những dư âm

bóng thời gian ôi sao mà xuẩn ngốc

mới đây thôi đã dâu bể thăng trầm

 

anh chợt hiểu vó câu và giọt nắng

trôi qua vai nghìn giấc mộng vô thường

chút hạnh phúc hiện về trong gió sớm

chưa kịp cầm thì chiều đã mù sương

 

có những lúc anh thấy mình như bướm

hóa thân qua nghìn kiếp nhộng kén tằm

đau từ những cuộc đời nào vay mượn

khi về chiều ngồi nhớ một âm câm

 

thôi em ạ giờ anh nằm mộng tưởng

ngậm nỗi buồn tàn tạ với trăm năm

ngàn giông bão quăng đời anh vất vưởng

tnhư một lần

ngồi nhớ tuổi thanh xuân…

 

nguyễn minh phúc

 

 

 

©T.Vấn 2019