08/14/2019
Nguyễn Minh Phúc: thì thôi nắng xế/bên kia cõi tạm/gửi chùa

 

Mai Đêm – Tranh: Mai Tâm

 

thì thôi nắng xế

 

ngựa cuồng thả vó qua sông

sóng miên man vỗ một dòng trầm luân

cõi tình ngã trắng bâng khuâng

hắt hiu đám cỏ mộ phần bao năm

 

trôi theo ngày gió mưa trầm

tiếng đời vọng lại âm câm bẽ bàng

hỡi cơn mưa nhỏ trên ngàn

có mang theo chút hương tàn cuối sông

 

hỡi em của thưở bềnh bồng

mùa thu còn chút nặng lòng yêu tôi

khi tình là bọt bèo trôi

thì thôi nắng xế hiên đời tàn phai

 

còn đây lại những sớm mai

chìm trong hư ảo bóng ai giữa trời

khẽ khàng một nụ tình rơi

lẫn trong sương khói rã rời tan theo…

 

 

bên kia cõi tạm

 

gió hiu hắt thổi tràn đêm dâu bể

và ngàn mây đã trải bóng hiên đời

ta đứng ngó lần cuối cùng nhân thế

khi bóng mình ngã xuống đáy chơi vơi

 

đâu thấy gì ngoài cõi ngày xa vắng

mưa vẫn rơi và sóng vẫn mịt mùng

khẽ chút nhớ trong mây chiều bảng lãng

khói sương trầm leo lắt một âm câm

 

ai đứng đó bên hiên trời tạnh ngắt

có hay ta đi về phía muôn trùng

gửi trần gian mấy phương mù im bặt

thuở ngựa cuồng mưa giật dấu chân hoang

 

nghe trời đất rộng thênh chiều nguyệt tận

và sương rơi lộng khói bến hoang tàn

ôm hết nỗi cô liêu buồn lỡ vận

bóng ta ngồi cùng với bóng mây tan…

 

gửi chùa

nén nhang xin gửi cho chùa

gửi luôn hơn thiệt được thua tuổi già

gửi chùa lại những phù hoa

bạc vàng nhung lụa gấm hoa ở đời

 

nầy là danh lợi rụng rơi

kia là hư ảo một trời bể dâu

gửi ngàn ngày vắn đêm thâu

trăm đau chưa dứt vạn sầu chưa nguôi

 

gửi chua xót lại nụ cười

sương treo đầu núi phận người hư vô

gửi tràn cơn mộng nhấp nhô

đêm trôi bèo bọt ngày xô sóng trào

 

gửi hư không lại câu chào

trống chiêng đã gọi đời sau mịt mờ

gửi trăm năm lại nấm mồ

nghe đâu đây vọng…

nam mô di đà…

 

nguyễn minh phúc

 

 

 

 

 

©T.Vấn 2019