08/14/2019
Giặc là ai? Ai là giặc?

(Nguồn: Báo Tiếng Dân)

Nguyễn Thùy Dương

Không quá khó để bắt gặp đâu đó cách giải thích, tranh luận kiểu như là: “Đất nước này đã phải đánh đổi quá nhiều đau thương mất mát để có hoà bình. Cố gắng nhẫn nhịn đừng để các thế lực thù địch nhân cơ hội làm rối xã hội. Nếu chiến tranh nổ ra sẽ gây đau thương cho Nhân Dân. Dân tộc này đã quá dư đau khổ.”

Những câu nói như thế hay tương tự như thế là một lằn ranh khiến mọi phản ứng tự nhiên vô điều kiện vốn thuộc về mặt tích cực của con người để xây dựng một xã hội tiến bộ hơn bị chặn lại. Nhân Dân không được quyền tức giận với chính cái cơ chế do mình còng lưng ra nuôi để bảo vệ hoà bình Đất nước, không được mạnh mẽ phản đối những chính sách gây thiệt hại cho chính bản thân mình, gia đình mình vì sẽ tạo điều kiện cho các thế lực thù địch chống phá đất nước, không được quyền kêu cứu trước oan sai bất công của chính những” nhóm lợi ích thân quan” sẽ tạo hình ảnh xấu cho Đất nước, cho chính quyền.

Chiến tranh là nỗi ám ảnh của mọi dân tộc. Chiến tranh là đau thương chia lìa, là đau thương mất mát và đối với một số kẻ tiểu nhân: “Chiến tranh là con ngáo ộp để doạ dân”. Tiếc thay chúng ta không dư quân tử lại thừa tiểu nhân. Với luận điệu chống phá và xuyên tạc Nhân Dân bọn phản động dễ dàng hát những khúc ru hò như: “hãy cố chờ đợi từ từ rồi sẽ được giải quyết những oan sai bức xúc. Hoà bình quý giá, đừng tạo cơ hội cho thế lực thù địch lật đổ Chính quyền”.

Bọn phản động mặc nhiên cướp phá. Mặc nhiên đập nhà, cướp đất. Mặc nhiên xây dựng nhà máy nhiệt điện phá huỷ ngư trường. Mặc nhiên hạ từng cánh rừng thành đồi trọc. Mặc nhiên bức tử những dòng sông, con rạch. Mặc nhiên thu những khoản thu đã được đóng vào thuế khiến kẻ chết bị từ chối khai tử, kẻ sinh ra bị từ chối khai sinh, sinh viên bị từ chối cấp giấy chứng nhận để đến trường. Vẫn còn rất nhiều điều mặc nhiên nữa để rồi khi sự dối trá được lặp đi, lặp lại nhiều lần nó trở thành sự thật. Một sự thật dĩ nhiên rằng quan có quyền định đoạt vận mệnh của dân. Còn dân cam chịu nó như một lẽ dĩ nhiên. Điều đó đồng nghĩa với một xã hội phong kiến, chậm tiến, đau thương đang có mặt trên một thực tế rằng cả thế giới đang sống trong thời kì dân chủ, văn minh.

Thế nào là một đất nước hoà bình? Là không chiến tranh, an ổn, bình yên hạnh phúc. Là nụ cười mãn nguyện, là sống và làm việc để tận hưởng cuộc sống, phục vụ cộng đồng một cách viên mãn. Cái thứ Hoà bình cướp bóc, hoà bình bất công, hoà bình trơ tráo và dối trá chỉ là viễn vông, bỉ cực mà không hẹn ngày cam lai cho Nhân Dân.

Một dân tộc không chết vì bom đạn chiến tranh mà chết vì ung thư, vì tai nạn giao thông, vì ô nhiễm, vì lũ lụt. Nước mắt không rơi vì nhà bị giặc ngoại xâm đốt phá mà vì bị cưỡng chế cướp đất trắng trợn, phụ nữ không phải bị cưỡng hiếp bởi quân xâm lăng mà kéo từng đoàn sang nước ngoài làm gái mại dâm… Nhân Dân có chọn hoà bình này không? Tôi tin họ không chọn thứ hoà bình điên khùng ấy. Họ bị bó buộc vào thứ Hoà bình bất nhân.

Sẽ có người mắng chửi Nhân Dân tại sao không phản ứng mạnh mẽ. Dĩ nhiên là có người phản ứng mạnh mẽ, người không phản ứng. Đừng trách họ vì họ bị ám ảnh bởi những tiềm thức trong quá khứ khi loài thú vồ mồi. Con thú chỉ nhìn họ, nhìn cha mẹ anh em họ như một con mồi cho chúng đi săn. Quá khứ đó ám ảnh người ta khiến mọi phản kháng đều bị rụi tàn.

Khi giặc ngoài kia chưa bắn viên đạn nào vào Đất nước thì giặc trong này đã tàn phá gần xong Đất nước. Cuối cùng giặc là ai? Ai là giặc?