08/21/2019
nguyễn minh phúc: chùm thơ (về) pleiku

Phố Núi – Tranh: Thanh Châu

 

 

Pleiku chiều phố núi

nắng nhớ thương ai mà nắng thắp

hàng cây rộn rã những vui buồn

chiếc lá nào rơi vàng lũng thấp

cho mắt môi đầy bao nhớ thương

 

chiều tương tư ai sao chiều tím

trải ngập hồn tôi dấu chân người

sương mỏng hãy như còn lưu luyến

nên vấn vương hoài những giọt rơi…

 

cao nguyên ngan ngát ơi nhiều gió

gió tạt hồn tôi nỗi nhớ thầm

dã quỳ ngan ngát làn hơi thở

vẳng tiếng em cười vương bước chân

 

tôi nhớ thương ai chiều phố núi

loanh quanh tìm hương gió sang mùa

chỉ thấy một trời mù đỏ bụi

nhuộm bước chân buồn qua phố xưa…

 

 

thức với Pleiku

 

lang thang đến hết con đường

mới hay tôi đã đẫm sương mái đầu

Pleiku em hỡi về đâu

để tôi lạc với cơn say cuối chiều

 

rượu cần cong vít lời yêu

đường hun hút gió lưng đèo dốc cao

Pleiku…em ở nơi nào

tôi thơ thẩn với ngọt ngào hương đêm

 

dã quỳ vàng ướt sương đêm

mắt em thả sóng lịm mềm đời tôi

giọt cà phê đắng trên môi

làm sao ngủ được với trời Pleiku

 

…mai xa thành phố sương mù

còn trong tôi nắng mùa thu dã quỳ

hương cà phê buổi chia ly

và còn em nữa..chút gì Pleiku..

 

 

mời em cạn chén sương mù

 

phố núi cựa mình mây ngẩn ngơ

ngàn thông lãng đãng khói sương mờ

Pleiku gió tạt vào nỗi nhớ

níu vạt mây trời vương giấc mơ

 

chân dẵm mù sương tay vốc mây

mùi hương con gái thoảng đâu đây

phố núi chao nghiêng chiều tháng tám

trong ché rượu cần ngây ngất say

 

đồi cao thả dốc chiều bỗng lạ

loanh quanh mờ ảo dấu chân người

dã quỳ hun hút hoa vàng quá

ngỡ một trời mưa sao đang rơi

 

cạn chén sương mù tôi mời em

Pleiku trời thấp khói chiều lên

ngất ngây theo tiếng cồng chiêng gọi

chợt nhớ một người vừa quen tên…

 

nguyễn minh phúc

 

 

 

 

 

©T.Vấn 2019