08/27/2019
Nguyễn Minh Phúc: đời sao im vắng/như giọt nắng chiều/trôi mãi về chiều

Sông Quê Hương – Tranh: Mai Tâm

 

đời sao im vắng

 

những đêm dậy thắp bóng mình

khuya về gióng một hồi kinh vô thường

thấy vàng vọt những mù sương

từ trong tiền kiếp buồn vương phận người

 

chập chùng mấy nẻo phù hư

mong manh hạt cát nát nhừ bụi tro

ngoảnh nhìn thoáng chốc hư vô

mây vương bèo bọt sóng xô đầu ghềnh

 

rã rời sương khói mông mênh

cơn mê trần thế chênh vênh lối về

nghe đời chìm ngút sông mê

chân bon tay mỏi bốn bề sương giăng

 

lơ thơ vàng vọt ánh đèn

đêm khuya thức dậy điệu khèn ru tôi

cô đơn phủ mãi kiếp người

đời im như tượng buồn rời rã đêm…

 

 

như giọt nắng chiều

 

gom lại hết yêu thương ngày tháng cũ

ta còn gì ngoài chút nắng tàn phai

thôi thì để những phiến sầu yên ngủ

khi tình yêu đã chìm ngút sông dài

 

người mơ mộng cả một trời cơm áo

dấu xe lăn hằn những vết thương tình

ta thì ném cả cuộc đời cao ngạo

vào vũng bùn rát mặt những lằn đinh

 

giữa đời sống nổi chìm bao hệ lụy

ta hay người leo lét cháy niềm tin

vác thánh giá đi dưới chiều ám thị

đâu hay đời rã nát những câu kinh

 

chỉ còn đây những buổi chiều tàn tạ

trải trong hồn ngầy ngật chút hương hoa

thôi thì thả cho mây trời gió cả

để nghìn sau chết sững mộng trăng tà…

 

 

trôi mãi về chiều

dòng đời trôi mãi về chiều ( ĐC)

 

nghe thảng thốt những buổi chiều cay nghiệt

buổi người đi mưa đổ một góc trời

khi đời sống đã chìm vào thê thiết

sá chi tình tôi lạc giữa mù khơi

 

đi ngó núi và về nhìn núi ngủ

soi đời mình lăn lóc bóng cô liêu

tôi thầm hỏi một cõi ngày vô trú

có hay chăng mưa bạc trắng lưng chiều

 

người có khóc bên sông chiều sóng vỗ

cũng đành thôi mây tạt dưới chân cầu

sóng tàn úa trong cõi đời hạnh ngộ

thì chút tình cũng chìm ngút sông sâu

 

tôi trở lại với ngày buồn nuối tiếc

hơ cõi lòng lạnh mấy kiếp lênh đênh

người rồi cũng như nỗi buồn chia biệt

trôi về chiều từng cơn gió chênh vênh…

 

nguyễn minh phúc

 

 

 

 

 

 

 

©T.Vấn 2019