09/23/2019
Phan Tấn Hải: Hãy Tới Cùng Anh/Come Along With Me

Một Đôi – Tranh: Mai Tâm

 

Hãy Tới Cùng Anh

 

hãy cùng anh tới một thị trấn

nơi xưa thật xưa anh đã đi xe đạp,

đi bộ và chạy quanh những khi anh

muốn ngửi mùi phố thị Sài Gòn

 

nơi anh đưa tay chào những anh

linh khi chạy ngay qua Lăng Ông

và tắm mình giữa những khói

hương bay tràn ra ngoài

 

phố và lượn ra khỏi những đám

đông của  các thầy bói đang nói

bất tận về những hiểu biết  vũ trụ

nhưng lại im lặng về số mệnh đời họ

 

hãy cùng anh tới một thị trấn

nơi anh nói lời chào mọi người ở

Chợ Bà Chiểu nơi họ la hét và

rao về món hàng giá hạ, giá rẻ

 

và luôn luôn sẵn sàng để chất đống

hàng lên vai, lên đầu để chạy thoát

khỏi công an và nhảy qua mọi

bức tường ngăn đường chạy

 

Come Along With Me

 

just come along with me to the town

where long time ago I bicycled,

walked and ran about whenever

I wanted to smell the fragrance of Saigon

 

where I raised my hand  to salute the

spirits while passing by the Lang Ong

Shrine and bathing my body among the

incense smoke drifting out over the

 

streets and worming my way away from

the crowds of fortune-tellers talking

endlessly about their understanding of

universe and keeping silent on their own.

 

just come along with me to the town

where I said hello to people in the

Ba Chieu Market where they yelled and

boasted about their bargain prices

 

and always be prepared to load

all their stuff on their shoulders and

heads and run away from the police

and jump over all the walls on their ways

.

trong khi vung vãi phía sau là dép,

kính mắt và nón… trong khi ném lên

trời tiếng hô, tiếng la của họ — và em

thấy bây giờ, âm thanh đó còn rung trong tim anh

 

hãy cùng anh tới một thị trấn

nơi anh để lại nhiều phần đời mình

trên lối đi đầy bụi ở Đồng Ông Cộ

dẫn tới ngôi chùa sư thúc anh

 

và hãy dịu dàng bước vào làng, xin

hãy khẽ khàng đi và tránh làm động

khí trời bất động nơi đây, nơi em sẽ

thấy dấu chân anh còn quanh bàn thờ

 

nơi nhiều thập niên trước anh hỏi vị

sư già Thường Chiếu về Thiền Tông

và ngồi thầy cười – và bây giờ anh

sẽ làm kinh ngạc thầy khi thầy lần đầu thấy

 

một thiếu nữ đi bên anh. Em thương, xin

đi dịu dàng nơi đây trong ngôi làng

bất động của anh, nơi em sẽ thấy các con bò

vẫn đứng giữa đồng với đầu ngẩng nhìn

.

while scattering behind with sandals,

sunglasses and hats… while throwing

into the sky their yells and screams – and you

see now, those sounds still vibrate in my heart.

 

just come along with me to the town

where I have left many parts of me

onto  the dirt trails of Dong Ong Co

leading to my dharma uncle’s temple

 

and please gently step into the village,

please softly move and try not to break the

standstill air here, where you will see

my footprints still visible around the altar

 

where decades ago I asked the old

monk Thuong Chieu about the way of

Zen, and then he smiled – and now

I would surprise him when he first time sees

 

a lady walking beside me. My dear, please

walk gently here in my unchanged

village, where you will see the cows still

standing in the field with their heads staring

.

 

vào trời xa, các con chim vẫn vươn cánh

giữa hư không, vị sư vẫn ngồi đó với nụ

cười vĩnh cửu, và kia là câu trả lời thầy

cho anh vẫn còn ở tình trạng bất

 

động: thầy ném một miếng gạch vào tường

và hỏi xem anh có nghe không và rồi nói

rằng đó, đó chính là Thiền Tông – em bây

giờ sẽ thấy rằng miếng gạch đó vẫn đang lơ lửng

 

hãy cùng anh tới một thị trấn

nơi tất cả mọi thứ đều bất động, và bất

khả hư vỡ vĩnh cửu, nơi vị sư và anh

sống hệt như các pho tượng bất động.

.

 

at the far-away sky, the birds still reaching

high into the sky, the monk still sitting there

with his endless smile, and there the answer

he gave me now still remaining in an original

 

state: he threw a piece of tile against the wall

and asked if I heard the sound and then said

that that was the way of Zen – you now see

that that piece of tile still remains floating in the air

 

just come along with me to the town

where everything stays unmoveable,

and unbreakable endlessly, where the

monk and me live like the unmovable statues.

 

Phan Tấn Hải

 

 

 

 

©T.Vấn 2019