10/04/2019
nguyễn minh phúc: xin chào hạt bụi/ngọn roi tình/ nầy em. . .

 

Những Vòng Đời – Tranh: Mai Tâm

 

xin chào hạt bụi

sớm muộn gì hạt bụi
cũng lăn trên phận người
có nhiều lần tôi hỏi
bao giờ đến lượt tôi?

mệt nhoài chưa thân phận
đời rồi như bóng mây
sông chia buồn mấy nhánh
trôi giạt nốt hình hài

có một đêm nằm mộng
tôi thấy là lá khô
phiến sầu trôi rất mỏng
chôn vùi ngày hư vô

nhang trầm bay cuối gió
nhắc tôi đời trầm luân
nhịp buồn khua chân gõ
chiều đổ bóng muôn trùng

sớm muộn gì cũng đến
hạt bụi buồn chao nghiêng
đêm khẽ khàng đưa tiễn
một phận người chung chiêng

trong tận cùng trí nhớ
tôi xóa mờ bóng tôi
nghe đời mình vụn vỡ
như bụi vừa chìm trôi…

 

 

ngọn roi tình

 

anh –  một thằng thi sĩ

hồn cốt gửi đâu đâu

những niềm đau giấu kỹ…

trong tim khô nát nhau..

 

bao năm trời mê mải

anh đi tìm tình yêu

tưởng mình là Từ Hải

đêm mơ một dáng Kiều

 

hóa ra đời không vậy

anh quàng xiên ngã nhào

chỉ thấy toàn hư ảo

trong những lần chiêm bao

 

bao nhiêu năm lận đận

anh mới hiểu ra rằng

tình yêu không ban tặng

cho anh – người vận đen..

 

khi quanh anh cơm áo

khi đời anh lũ giông

khi tình anh gió bão

khi tuyệt vọng chất chồng

 

bài thơ như hạt cát

trôi giữa lòng biển khơi

mà em là hoàng hạc

phải ở lồng son thôi

 

đời không dung kẻ khó

nên vinh nhục là thường

sá chi tình dang dở

em đâm tràn vết thương..

 

chiều nay ngồi ngó núi

anh xé hết thơ tình

như xé đời lầm lủi

quất anh nghìn dấu đnh..

 

anh sẽ buồn như thể

không em – chiều lặng thinh

một anh ngồi rơi lệ

đau buốt ngọn roi tình…

 

 

 nầy em anh đã già rồi

 

sáng nay tóc nhiều sợi bạc

hóa ra anh đã già rồi

nhìn lên trời cao ngơ ngác

hỏi đời – đời đã xa trôi

 

tháng năm tên bay ngựa chạy

thời gian thúc vó câu dồn

ngủ vùi một đêm thức dậy

đã tràn sương khói hoàng hôn

 

tóc bạc da mồi mờ mắt

chân đi chực khuỵu trên đường

một đời thơ anh chợt tắt

hỏi làm sao khỏi tơ vương

 

đâu hay giữa ngày lồng lộng

bóng ai mờ ảo trong chiều

chắp tay dưới trời đại mộng

nghe sầu buốt dấu cô liêu

 

về chơi với ngày vô trú

thênh thang mây trắng ngang trời

đêm khuya sầu ôm giấc ngủ

một mình một bóng chơi vơi

 

em ơi anh giờ bạc áo

chiếu chăn đau vội chỗ nằm

lăn qua một trời hư ảo

chợt nghe đời buồn trăm năm

 

em ơi anh giờ yếu đuối

quờ tay níu bóng cuộc tình

đâu hay anh hoài đeo đuổi

mây trời trôi dạt lênh đênh

 

em ơi anh giờ quỵ ngã

dốc đời nhiều quá tai ương

đã nghe giữa chiều tàn tạ

găm mảnh hồn trăm vết thương

 

thôi anh tuổi già xế bóng

tháng năm qua với muôn trùng

có lần nào trong giấc mộng

em còn thầm nhớ anh không…

 

nguyễn minh phúc

 

 

©T.Vấn 2019