11/08/2019
nguyễn minh phúc: cõi về im lặng/ghé Cần Thơ thăm bạn/nghe mình rong rêu

Mai đêm – Tranh: Mai Tâm

 

cõi về im lặng

 

một mai im dấu bên đời

nẻo về bụi cát đầy trời bão giông

còn chăng sông đã trơ dòng

tàn khuya nỗi nhớ bềnh bồng sương rơi

 

cõi về còn lại mình tôi

hư vô quá những chiều trôi rã rời

ngồi nhìn mây trắng đơn côi

nghe đêm tóc bạc nghe tôi bàng hoàng

 

sầu khuya nến cháy hai hàng

từng hồi chiêng trống khua tàn cuộc chơi

mới hay chăn chiếu rã rời

mới hay ngày tháng gọi đời cáo chung

 

về thôi…về với muôn trùng

lách lau đã rụng dế giun đã mời

cõi về lạnh buốt mình tôi

nghe đêm gió cuốn sầu trôi phận người…

 

 

 

ghé Cần Thơ thăm bạn

                                         gửi Lê Đình Bích

 

mới uống vài ly mà đã quậy

chắc là bạn say quá đây thôi

giang hồ dăm bữa toàn cơm cháy

mồi màng ba sợi, rượu cầm hơi

 

sá gì mấy con khô cá đuối

uống cho qua hết một buổi chiều

rượu chảy mềm môi rồi cát bụi

huống một đời ta nghiêng bóng xiêu

 

bạn giống như ta buồn vợ bỏ

mấy câu thơ lăn lóc giữa đời

cơm thiu áo rách chiều qua chợ

ném mảnh tình sầu vơi đáy chai

 

chiều nay không khóc mà cay mắt

Cần Thơ mưa tạt chỗ ta ngồi

hình như trong bóng chiều say quắc

thấp thoáng đời mình cơn gió trôi…

 

 

nghe mình rong rêu

 

đêm về gõ cửa

ôm đời phù hư

một vầng trăng ứa

ánh vàng tương tư

 

chỉ còn giọt lệ

rơi giữa đời nầy

con trăng nằm kể

với làn mây bay

 

từ muôn tiền kiếp

mưa bụi phận người

đôi vầng nhật nguyệt

tan vào kinh thư

 

về chơi với núi

nghe đời héo khô

môt lần chợt ngộ

mây tràn hư vô

 

nẻo về mờ khói

sương trôi mịt mùng

nghe đời mệt mỏi

nghe mình cáo chung

 

còn chăng cuối dốc

là những tiêu điều

tôi ngồi cô độc

nghe mình rong rêu

 

nguyễn minh phúc

 

 

©T.Vấn 2019