12/07/2019
nguyễn minh phúc: đâu những mùa xưa/nói với cô liêu/người về như nắng

Chia Tay – Tranh: Thanh Châu

 

 

đâu những mùa xưa…

 

những mùa xưa đó em chải tóc
mây vắt ngang vai sợi mưa hồng
nắng e ấp đợi tay ngà ngọc
trên cánh môi chờ hương nhớ mong

ơi những làn sương quá mong manh
xỏa ngang vai nên ướt không đành
chân tôi bước khẽ chiều qua phố
chợt thấy hồn mình mộng nhuốm xanh

những mùa xưa có nắng lung linh
đậu xuống đời nhau những dấu tình
trên đôi tay nhỏ ôm trời rộng
tôi về mơ màu mắt thủy tinh

…giờ những mùa xưa xa rất xa
chiều nay ngồi với phố mưa nhòa
nhớ em tôi khẽ tìm trong gió
đợi chút hương thầm sương khói qua…

 

 

nói với cô liêu

 

tôi ngồi ôm vết thương tôi
như con chim nhỏ mồ côi rã rời
chừng như ngày cũng qua rồi
còn đây lại cả một trời hoang vu

câu thơ giờ cũng mịt mù
bỏ tôi và những lời ru muộn phiền
chỉ còn lại những chung chiêng
bên ngày gió bão bên đêm chập chùng

hắt hiu sương khói muôn trùng
tôi nghe vọng lại mịt mùng đời tôi
vờ như thương tích qua rồi
mà nghe điếng cả một trời cơn đau

thôi còn gì với nghìn sau
cũng xin gửi lại úa nhàu đam mê
mốt mai trên lối đi về
một tôi với cả bốn bề cô liêu…

 

 

người về như nắng

 

người về như nắng giêng hai

tôi cầm khắc khoải sợ phai trong chiều

sợ người quên một lời yêu

sợ ngày mưa gió hắt hiu sương tràn

 

chập chùng con phố thênh thang

như tình tôi ánh đèn vàng xước mưa

bên trời sóng vỗ âm thưa

biết người còn nhớ ngày xưa không người

 

khẽ khàng một chút tình tôi

rơi trong quên lãng để rồi biệt tăm

con tim đau những vết bầm

môi kia ai khắc sóng ngầm vào nhau

 

người về như nắng dần phai

dốc cao đỉnh nhớ lạc loài một tôi

vin tay hái nỗi ngậm ngùi

tôi cầm giọt nắng ôm vùi cô liêu…

 

nguyễn minh phúc

 

©T.Vấn 2019