12/31/2019
Khải Triều: Tiếng khóc trong thành phố

Âm Vang – Tranh: Thanh Châu

 

1.Tôi sống tại Bến Nghé

hòn ngọc Viễn Đông

khi tôi còn đi học

nhưng khi vào đời

tôi nghe nhiều tiếng thở than

cùng nhiều tiếng khóc

những tiếng khóc nhớ quê hương

những tiếng khóc phản bội

thập giá trên vai tôi

thập giá trên vai ai ?

 

11.Có một thời thành phố bình yên

thành phố của lòng nhân ái

đem vinh quang về cho phương Nam

miền đất của con người

của ấm no,tình nghĩa

của tự do

phẩm giá

nhân quyền

tôi lên cao nguyên

rừng núi của sữa cà phê

cà phê tuyệt vời

gió lạnh trăng mờ

nguồn cảm hứng của thơ

tình yêu của nghệ sĩ

tôi đi thâu đêm trên đường mà không mỏi mệt

gió núi se lạnh đưa tôi đi

trăng rừng huyền bí dẫn tôi về

trên giường nằm tôi khoan khoái ngủ

suốt cuộc đời tôi vẫn nhớ Ban Mê

xứ buồn muôn thuở

xứ của tình yêu huyền thoại

 

32.Tôi về miền Tây

đồng ruộng mênh mông

lúa thơm gạo trắng

trái ngọt cho người

Tôi đi miền Đông

cao su cho mủ

nuôi sống dân nghèo

nông dân hạnh phúc

âm đức cho mai sau

 

41.Tôi trở lại thành phố

sau những năm tháng phong trần

đường xa gió bụi

tôi từ giã cao nguyên

khi tôi chảy máu

từ trong phổi

lúc cuộc đời buồn phiền

trong đơn côi

tôi về thành phố mà nhớ hoài trăng rừng gió núi

tôi về thành phố mà nghe tiếng khóc than

tiếng khóc than còn vang vọng trong lịch sử

mặt trận vừa mở ra

1960

bởi những kẻ xa lạ

chúng gieo rắc hận thù

chúng gieo mầm chia rẽ

miệng nhả ra những lời độc địa

mưu mô phỉnh gạt (TV 38)

chúng như những con vi khuẩn

xâm nhập cơ thể người ta

chúng phá vỡ bình yên

bằng khủng bố

bằng chiến tranh

bằng ngục tù

bằng ngôn từ ma quỷ

 

66.Về thành phố cũ

nhớ thuở đến trường

tôi cười vang ma quái

rung chuyển sân nhà

bạn bè ngẩn ngơ

hắn đổi thay

trong cơn bệnh hiểm nghèo

hắn bỏ nhà lên phố

những đêm không ngủ

hắn ra bờ sông

đứng nhìn dòng nước chảy

hắn vào công viên

đứng nhìn tượng đá

những chiếc lá rơi trên vai tượng đá lạnh

hắn nhớ bài văn của Anatole France

hắn nhìn bâng khuâng

hắn vào nhà thờ

thấy Chúa cô đơn

một mình nơi Nhà Tạm

đèn chầu hiu hắt

hắn một mình trên ghế

thấy mình lạnh lẽo

cũng thấy mình lẻ loi

hắn cúi đầu ra về

linh hồn hắn đứng ngoài cửa ôm mặt khóc

con chó sói đang đi về phía nhà thờ

thân mình ghẻ lở

miệng phả ra mùi hôi

hắn trở nên một thân cây

một tượng đá

một hòn sỏi

con chó sói ngã xuống thềm gạch

nơi tiền đường nhà thờ

 

 

99.Cuộc binh biến thứ nhất

1960

những kẻ thời cơ hay trí sĩ

công bố tuyên ngôn Caravelle

bản tuyên ngôn con người

nhưng con người bị vứt bỏ

con người bị lãng quên

một trái bom ném xuống thành phố

những viên đạn bắn vào “người anh em”

ôi! những ảo vọng của vinh quang

những con sâu ẩn mình trong bông hồng

tôi nằm im trong gác trọ

nghe cơ thể nhức nhối

máu chảy trong tim, trong phổi

những dòng máu đầy khuẩn trùng

 

114.Cuộc binh biến thứ hai

1963

sát hại kẻ sĩ

trong xe bít bùng

bởi những kẻ bầy tôi

những kẻ phản bội

những kẻ u mê cuồng loạn

những giấc ngủ không bình yên

những giấc ngủ mệt mỏi

cho nhân dân thành phố

cho lịch sử ngàn năm

những tiếng cười pha máu đỏ

xen lẫn tuyên ngôn ngạo mạn

trên làn sóng cuồng đồ

trong hội đồng phản loạn

nơi tòa đại sứ

vinh quang trong chén máu

vinh quang trên xác chết

nhà nhà nên chùa chiền

khói hương trong thành phố

trên những con đường

những con đường đầy những tượng thánh

bởi những thầy tu và tướng quỷ sủng mộ

đoàn chiến binh đi vào cố đô

máu chảy dưới chân

tôi mở miệng nói

như một người điên

trong người ôm mặt khóc(1)

trong tiếng hát khuẩn trùng(2)

 

  1. Những người bạn hôm qua

bây giờ nên cách biệt

tôi sống hôm nay âu lo ngày mai

ngày mai đất nước tôi tù đày nhiều hơn tha thứ

ngày nào chết đi

tôi mang theo niềm đau hôm nay(3)

để ngày đó

tôi dấu kín bi thảm vào tận cùng linh hồn

tôi dấu kín buồn phiền lên tận cùng đôi mắt

tôi cuộn tròn hai tay hai chân

như giấc ngủ mùa đông

tôi cuộn tròn linh hồn tôi

ý nghĩ tôi(4)

người yêu bé nhỏ viết cho tôi bài thơ

đời sống nổi loạn

anh trôi theo dòng

đời sống lường đao

anh ngược dòng không ?(5)

lường đao tôi đã ngược dòng

nhưng đời nổi loạn tôi trôi theo dòng

 

  1. Ngày mai là cái bây giờ

1975

những người miền Trung hoảng loạn chạy vào Bến Nghé

trên “đại lộ kinh hoàng”

những người thành phố ra đi

trên con thuyền mong manh

không ngại hiểm nguy

nếu chết

chết bên ngoài quê hương

chết trên đất tự do

chết bên ngoài ngục tù

chết ở chốn văn minh

có bao nhiêu người chìm sâu đáy biển

ôi lịch sử ngàn năm là đây

ai là giặc thù !?

 

  1. 178. Nhà tù mở rộng

nạn nhân rất đông

đau thương đọa đầy

xác chết dưới lòng sông

xác chết trong ngục tối

đêm dài không ngủ yên

sợ mặt trời lên không che nổi gian dối

khúc hát tình ca không khỏa lấp tiếng khóc than

vinh quang giải phóng không át được tiếng cầu cứu

tiếng cầu cứu của người bị áp bức

tiếng cầu cứu của dân oan

tiếng cầu cứu của kẻ bị đám đông bạo hành

dửng dưng

vô cảm

người người vô tư

tiếng khóc của thai nhi chưa chào đời

tiếng khóc của em bé vừa lọt lòng mẹ

đã bị bỏ rơi

trong thùng rác

trong bãi đất hoang

bên những vệ đường

những thai nhi bị giết nơi phòng lạnh

những thai nhi bị giết từ trong đam mê

sao ngươi giết con mình !

ôi ! quyền lực văn minh

bản án treo trên đầu ngươi

hỡi vinh quang trong chén máu

tội ác của ngươi trong lịch sử

 

206.Con người lầm lỗi nhưng không sám hối

hận thù nhưng không xóa bỏ

đất nước tôi

thành phố tôi

tha hương không có đường về

con người chẳng có là chi

trên đầu cũng chẳng có chi lạ thường !

đoạn trường tiếp nối đoạn trường

đau thương tiếp nối đau thương còn gì(214)

 

Khải Triều

(Tháng 12/2019)

 

—————-

(1) Đại Nam Văn Hiến xuất bản 1963

(2) Đại Nam Văn Hiến xuất bản 1964

(3) Trích bài Bây giờ, trong Tiếng hát khuẩn trùng, 1964

(4) Trích bài Giấc ngủ, trong Tiếng hát khuẩn trùng, 1964

(5) Trích bài Ân Nghĩa của Cung-nam-Thương, 1963

 

 

 

©T.Vấn 2019