12/31/2019
nguyễn minh phúc: cho tôi làm giọt mưa trời/đèn khuya hắt ngọn/đã khép một đời

 

Khóc người trăm năm – Tranh: Thanh Châu

 

 

cho tôi làm giọt mưa trời

 

cho tôi mây lạc cuối mùa

che em áo mỏng gió lùa qua sông

hay tôi là nắng bềnh bồng

thắp đôi mắt nhỏ chiều mông mênh buồn

 

nếu đời đầy gió mưa tuôn

tay tôi em vịn tình buông sông dài

hay là một giọt sương mai

đậu trên tóc mượt chiều phai nắng tràn

 

cho tôi làm suối trên ngàn

thả làn bọt trắng vào bàn tay thơm

hay vàng mật những mùa ươm

đọng trên vai khẽ tình đơm môi người

 

hay tôi làm giọt mưa trời

mùa thu qua ngõ buông lời yêu em

mênh mông đời thoáng ngọt mềm

mây vương chạm bóng chiều nghiêng cõi tình…

 

 

 

đèn khuya hắt ngọn

 

còn tôi riêng một chỗ ngồi

bạn bè đâu hết cả rồi mà thăm

quờ tay lạnh một chỗ nằm

nghe tàn phai cõi lặng thầm trăm năm

 

ngửa tay hứng giọt mưa dầm

sầu nhang khói đụng âm trầm mây trôi

vọng từ nghìn nẻo xa xôi

bóng ai chập choạng bên trời bể dâu

 

cõi người rồi sẽ về đâu

buồn hơi chăn chiếu đọng sầu đất hoang

hỡi dăm đứa bạn cuối ngàn

có mơ thấy bóng thiên đàng xa xôi

 

từng hồi trống giục chuông trôi

thôi thì mỗi đứa về nơi của mình

cũng đành ngồi khóc lặng thinh

đèn khuya hắt ngọn bóng mình chao nghiêng…

 

 

đã khép một đời

Viếng Lâm Anh, Vinh, Phước

 

cỏ vàng một nắm mộ phơi

bờ xa đã khép trăm lời chia tay

lặng thinh ngày hắt hiu ngày

buồn trôi lũng thấp mây bay trắng trời

 

bạn nằm với bóng chơi vơi

tài hoa gửi lại một đời. đành thôi

câu thơ giờ cũng xa rồi

chìm sâu xuống cỏ. rụng rơi dưới chiều

 

nhang trầm thả khói quạnh hiu

bơ vơ chạm gió cô liêu ngang trời

bàn tay thôi cũng rã rời

đau mòn phận số mù trời bể dâu

 

trăm năm rồi sẽ bạc màu

chỗ nằm thôi cũng vùi sâu đất trời

chiều cơn gió buốt qua đời

nghe thiên thu gọi lời mời cáo chung…

 

Truông Ổi, Quảng Ngãi

 

Nguyễn Minh Phúc

 

 

 

 

 

©T.Vấn 2019