01/08/2020
nguyễn minh phúc: chiều cuối năm/tạ lỗi với quê/với chút nắng chiều

 

Vạc Bay – Tranh: Mai Tâm

 

 

chiều cuối năm

 

chút gió bấc hiu hiu chiều tháng chạp

trôi miên man nỗi nhớ tạt trong hồn

năm tháng đó đau mảnh đời lưu lạc

sao là chiều… sao cứ tím hoàng hôn

 

đâu cứ phải sông buồn mà sóng vỗ

em đâu chiều mà đã buốt lòng anh

sao phải nhớ một chân trời đổ vỡ

chiều cuối năm mưa tạt mãi không đành

 

ký ức đã phôi phai dần năm tháng

chợt quay về như chưa đã từng quên

em ở đâu ngút chân trời vỡ rạn

để tôi ngồi gom nỗi nhớ mông mênh

 

tình yêu cứ muôn đời là dang dở

như hoàng hôn vàng không hết nỗi buồn

trời cuối năm lạc loài trên đỉnh nhớ

tôi một mình ngồi đếm vệt chiều buông …

 

 

tạ lỗi với quê

gửi Quảng ngãi và bạn bè tôi

 

cớ gì chiều tháng chạp

lại dặn lòng nguôi ngoai

nghe nỗi buồn gió tạt

một trời mù sương bay

 

mây trôi trời viễn xứ

mà tưởng bóng quê nhà

chậm bước sầu lữ thứ

mới hay biền biệt xa

 

thôi cũng đành lưu lạc

mấy mươi năm không về

nhớ ai mà muốn khóc

con đò xa bến quê

 

có đôi lần thầm hỏi

quê đâu nữa mà về

chợt nghe lòng đau nhói

quặn mấy trời sơn khê

 

mấy mươi năm bụi cát

xóa dần làng quê chưa

sao mỗi lần phiêu bạt

lại khóc thầm trong mưa

 

cho tôi xin tạ lỗi

với nghìn sau một lần

quê ơi ngày trở lại

chắc cũng là trăm năm…

 

 

 

với chút nắng chiều

 

chiều nay ngồi ngó mây đùn núi

mà ngỡ đời mình như mây qua

cơn gió phù vân mù cát bụi

thổi tạt đời ta vạt nắng tà

 

mấy mươi năm chạm đời dâu bể

buổi về quê cũ góc trời riêng

anh hùng có khi còn rơi lệ

huống chi ta nợ chữ thánh hiền

 

chấp tay đi dưới trời mây trắng

ngửa mặt mà ca tống biệt hành

trời kia có còn vương chút nắng

xin gói một đời ta mong manh

 

hỡi ta của thuở hào hoa cũ

giờ đã hoàng hôn lấm bụi đường

sầu khua chân bước chiều vô trú

hái một nhánh sầu trong khói sương…

 

nguyễn minh phúc

 

 

 

 

 

 

 

 

©T.Vấn 2020