01/31/2020
nguyễn minh phúc: về ngang quán cũ/như sợi tóc người/tôi và hạt bụi

 

Cà phê Sài Gòn – Tranh: Thanh Châu

 

về ngang quán cũ

 

nghe tiếng chim rớt bên trời xưa cũ

buổi tôi về chạm hút bóng cô liêu

khúc tình ngác ngơ sầu không chỗ trú

khẽ vang lên trong chiều hắt hiu chiều

 

quán xưa trầm bài nguyệt ca thao thiết

xa mất rồi cơn mộng cũ chơi vơi

nghe tình khúc từ trăng thôi là nguyệt

chợt buốt lòng một vạt nắng nào rơi

 

em giờ đã mịt mùng nơi cuối gió

thời rong rêu tình xa huốt chân trời

sao cay mắt một mùa xưa vụn vỡ

câu hát nào gợi lại giấc mơ tôi

 

thì thôi trăng đã không là nguyệt

giàn hoa xưa cũng tàn úa lâu rồi

chiều nghe vọng khúc nhạc trầm chia biệt

thương một người chìm khuất dấu chim bay…

 

 

 

như sợi tóc người

 

xin tôi làm sợi tóc người

bay trong trí nhớ một đời tàn phai

khi tình là những sớm mai

dấu chân ai khắc cơn đau muộn phiền

 

ru người với tháng năm quên

gió trong chiều úa vây quanh chỗ ngồi

chỉ làm sợi tóc người thôi

đã nghe mưa nắng một trời tương tư

 

môi thơm giữa tiếng em cười

tôi nghe tình hát bên đời thực hư

cho tôi quên những biếng lười

phơi trong nỗi nhớ tình người bao dung

 

dẫu mai sông suối nghìn trùng

dẫu mai dâu bể mịt mùng đời nhau

thì còn sợi tóc người đây

tôi còn giữ mãi nghìn sau nồng nàn…

 

 

tôi và hạt bụi

 

hắt hiu cơn gió lưng chiều

tôi ngồi đếm những liêu xiêu đời mình

nghe từng hạt bụi buồn tênh

lăn dài hư ảo chỗ nằm tàn phai

 

còn gì đây những sớm mai

mịt mùng nắng sớm phôi phai mưa chiều

còn gì đây những tiêu điều

chơi vơi thân phận bọt bèo gối chăn

 

đêm nằm buồn đã di căn

mà nghe đá sỏi trôi lăn phận người

đành thôi cơn mộng rã rời

tiếng chiêng trống gọi cuối đời âm u

 

khẽ khàng hạt bụi thiên thu

tôi về tìm gặp phù du đời mình

chỉ còn tiếng vọng vô minh

đêm nằm nghe gió trở mình chao nghiêng…

 

nguyễn minh phúc

 

 

 

 

©T.Vấn 2020