03/09/2020
Hoàng Xuân Sơn: T H Á N G G I Ê N G, 2 & 3. N H Ữ N G B À I T H Ơ C Á N H C Ụ T

 

 

 

 

 

 

Ảnh (HKL)

 

 

X e n,  P h á p  H o a n

 

Vẽ tự khi nào không biết nữa

hai bàn tay mọc xuống cầm dương

âm đi chúi nhủi buồn đi trốn

một nốt vi lô lạc giữa đường

 

 

B à n   C h â n

 

Bước đi của tĩnh

sao thân còn động

ngồi yên ngồi yên

hồn vừa đổ bóng

 

 

Đ ố n

 

Người thức giấc một trần đêm

ngủ nằm lây lan cơn vạ

ánh trăng vực sóng bên thềm

đại thừa lung linh tiểu ngã

 

 

N g h e  M ì n h

 

Để tay lên bụng

như trẻ thơ nằm

thở hơi nhè nhẹ

ngủ giấc đằm đằm

 

 

T h ấ y

 

Lưng còng tuổi gió

đời khoan nhặt sương

mắt cườm tra hột

nhìn sao tỏ tường

 

 

K h u y ê n  T r ò n

 

Bơi đi vô minh

chừng như dã tướng

ngôi đời chùng chình

nuốt vào bụng ngược

 

 

T â m

 

Muốn biết đời là gì

chỉ cần đưa tay nắm

đầu gốc ngọn từ bi

là gì, đời sẽ biết

 

 

D ự a

 

Đứng tựa vào sắc không gẫy gập

chợt mình thao thiết một bờ ngang

dấu phẩy, không gian chiều.  xuống chậm

ô hay bụi náo đã tan hàng

 

 

M ộ c  L a n

 

Mộc còn là nguyên trạng

lan là mềm như lan

không là mầm lộ sử

thi lan trả hiện thần

 

 

H o a  P h o n g

 

Em cầm một nhánh bông

gió thổi rớt xuống sông

ơ kìa đi chỗ khác

mấy con cá lòng tong

 

 

T h ư  M ụ c

 

Chăm chú sẽ nhìn được

một bài thơ dàn ngang

những con chữ nằm dọc

cơ duyên của thợ hàn

 

 

T h í n h  l ạ c

 

Tháng lịch rơi ào ào

mình nghe mình lích kích

ngày đuổi ngày lao xao

biết chừng mô hết dịch

 

 

K ý  Ứ c

 

Cái sân chơi ngày cũ

bới tung gạch trong đầu

cánh buồm hoang xập xệ

còn phấp phới tình nâu

 

 

B u ồ n

                [ theo Giang ]

 

Buồn lướt đi một khoang

lá thuyền.  hay đơn mộc

triều nghiêng chiêu ánh giang

vẫn trăm năm buồn ngất

 

 

B ụ i

                  [ và Lê ]

 

Người về như sao sa

mạch đất hồn lóng lánh

qua sông một chuyến phà

sương nằm trong quyển lạnh

 

h  o  à  n  g   x  u  â  n   s  ơ  n

2020

 

 

 

 

 

©T.Vấn 2020