03/17/2020
Nguyễn Minh Phúc: chiều thấp La Gi/dấu một lằn đinh/sấp ngửa

 

Chiều Xưa – Tranh: Thanh Châu

 

chiều thấp La Gi

 

nhớ nhau gửi lại chút gì

tôi về vương một La Gi nắng tràn

Cam Bình bóng ngã chiều sang

bâng khuâng màu nắng trôi ngang Kê Gà

 

khẽ khàng mây đợi ngày qua

biển xanh thả sóng bờ xa thầm thì

hình như chiều níu chân đi

em hay là biển La Gi bồi hồi

 

tôi liêu xiêu giữa lưng đồi

bên em và bóng mây trời nghiêng trôi

đừng nào… cứ để mắt môi

thênh thang thả gió gọi mời tình yêu

 

La Gi mây ngã về chiều

nhớ ai mà sóng thủy triều xôn xao

thôi đành tình đã lỡ trao

với em nên mãi ngọt ngào hồn tôi…

 

 

dấu một lằn đinh

 

nghe rời rã vòng tay ôm hiu quạnh

con đường nào ta buổi ấy đi qua

có còn đẫm những nỗi buồn nhặt nhạnh

từ tàn khuya trong nỗi nhớ nhạt nhòa

 

người có thể bỏ tôi vì cơm áo

nụ hôn kia che giấu giọng vong tình

như cơn gió cuối cùng là giông bão

thì cũng đành xa ngút một lần quên

 

khi bội bạc thành niềm đau phận số

cõi mê tình đi mãi chẳng về đâu

trao cho hết một đời nhau lầm lỡ

ngày hay ra thì bạc trắng mái đầu

 

tôi thắp lại những vết hằn khô dấu

chiều cô đơn ngồi bó vết thương mình

vẫn còn thấy trong vết bầm xuyên thấu

trong góc tình in dấu một lằn đinh…

 

 

sấp ngửa

 

xòe hai bàn tay

giữa ngày tuyệt vọng

tôi và chiếc bóng

chơi trò rủi may

 

nầy ta cùng sấp

cõi đời trắng tay

hay ta cùng ngửa

mộng tàn mây bay

 

tình như con sóng

đau mềm hai vai

như chiều in bóng

như trò rủi may

 

hai tay ù ập

phận người mênh mông

cuộc đời lật sấp

hai bàn tay không

 

còn con tim úa

tình xót xa đầy

thôi thì lật ngửa

mưa sầu nghiêng vai

 

cũng đành thua cuộc

đường trần rủi may

bóng chiều lạnh buốt

rơi đầy trên tay…

 

                    nguyễn minh phúc

 

 

 

©T.Vấn 2020