04/18/2020
nguyễn minh phúc: bài thơ người mất trí/gõ vào nỗi nhớ/nghe tiếng muôn trùng

Vạc bay – Tranh: Mai Tâm

 

 

bài thơ người mất trí

 

lẻ loi đời trăm nhánh

tôi hơ ngày tàn phai

một loài chim rã cánh

đợi mịt mùng sớm mai

 

thì trăm năm đã tới

tràn màu sương tóc rơi

hư vô đời đã gọi

hình hài kia rã rời

 

tôi ôm chiều tê tái

trôi mịt mùng sông mê

có vũng sầu ngây dại

trên những lối đi về

 

đau như là cây cỏ

tàn úa sầu trăm năm

thương loài chim bói cá

vừa quên một chỗ nằm

 

tôi về đêm mất trí

gửi lại sầu nhân gian

nghe trời khuya thủ thỉ

bóng ai vừa qua ngang…

 

 

 

gõ vào nỗi nhớ

 

giờ thì tôi đã về đây

lặng nghe ngày cũ rơi đầy trên tay

dọc đường gió cuốn bụi bay

đưa tay xoa bỗng xè cay mắt mình

 

nỗi buồn sao cứ lặng thinh

chiều như rất khẽ vô tình mang theo

gió trôi lạnh buốt lưng đèo

hắt hiu một bóng mây treo cuối trời

 

nghe vàng vọt lá thu rơi

người mang thương nhớ về phơi chỗ nằm

cõi tình đau suốt trăm năm

gõ vào nỗi nhớ xa xăm mịt mù

 

thì đành lỡ một lời ru

tìm dư hương cũ mùa thu lỡ làng

chút hồn rơi giữa ngày sang

hình như ai gọi khẽ khàng tên tôi…

 

 

nghe tiếng muôn trùng

 

mốt mai em có về qua ngõ

nhớ nhắc ta giùm đời tàn phai

hiu hắt khói sương sầu dựng mộ

người có buồn xin như mây bay

 

mốt mai ta lỡ ngồi dưới dốc

ôm kín hồn mình trăm vết thương

gió bụi trần gian mù mịt thốc

người có hay xin gửi vô thường

 

nắng mưa quanh cõi đời sóng dậy

còn sống mới hay mình thương đau

người có buồn chăng sầu cũng vậy

ta gió giông tràn người đâu hay…

 

gửi tới nghìn sau đời không thật

thương ta bạc phếch áo giang hồ

nếu hiểu mai kia nghìn được mất

chợt hay rằng mình cũng hư vô…

 

nguyễn minh phúc

 

 

 

 

 

 

 

 

©T.Vấn 2020