04/23/2020
nguyễn minh phúc: nỗi lòng Thúc Sinh/khi chiều dần xuống/một hơi thở buồn

Bến cũ con đò – Tranh: Mai Tâm

 

 

nỗi lòng Thúc Sinh

 

ừ.. ta là gã cuồng si

tình yêu có tội tình gì bỉ khinh

chắc gì nguyện ước ba sinh

ta yêu nàng để thương mình đấy thôi…

 

Kiều ơi ! Phận bạc như vôi

tình yêu sao nỡ trắng trời oan khiên

ngựa xe khúc khuỷu gập ghềnh

vầng trăng sẻ nửa ai đền cho ai

 

hề gì vợ một vợ hai

lỡ yêu ta gánh tròn vai sum vầy

Hoạn Thư dù có mấy tay

ta đâu ngờ máu ghen đầy chung riêng

 

tơ đồng mấy khúc hàn huyên

sao nghe như khóc nỗi niềm mình ta

đớn đau cái kiếp đàn bà

chồng chung một chốc thành ra kẻ thù

 

chia tay buổi ấy bụi mù

ta lên ngựa gửi nghìn thu phận nàng

Lâm Tri  gió giật mây ngàn

mà sao nước mắt hai hàng lệ rơi

 

Kiều ơi, còn lại trên đời

là tình yêu mãi tuyệt vời đôi ta

mốt mai dù phải chia xa

thì còn đây ánh trăng tà ngày xưa

 

chiều nay trời bỗng đổ mưa

ta ngồi nghe tiếng đàn xưa vọng về…

 

 

 

khi chiều dần xuống

 

tôi gọi thầm tên tôi
khi chiều đang dần xuống
một bàn tay rã rời
trong cõi người rơi muộn

 

mấy mươi năm tuyệt vọng
bên dốc đời lặng căm
những mặt người ảo mộng
những chân trời biệt tăm

 

nhiều lần trong giấc ngủ
tôi thấy mình đi hoang
như loài dơi trú ngụ
trên vách sầu mang mang

 

để mỗi chiều qua vội
tôi nhìn lại bóng tôi
con chim rời cánh mỏi
trong vũng tối ngậm ngùi

 

sẽ còn trong ảo vọng
những chiều vàng phôi pha
tôi về khuya vấp bóng
chìm giữa khói sương nhòa…

 

(mùa chay 2020)

 

 

một hơi thở buồn 

 

về ngồi trong những chiều sương
sầu theo mấy nhánh buồn vương mắt người
nghe vàng lá úa rụng rơi
nghe tôi tuyệt vọng nghe đời chênh vênh

 

những mùa thu cũ không tên
từ trong vũng nhớ mông mênh lời buồn
người về trong gió chiều buông
hay tôi chìm khuất ngàn muôn cõi rồi

 

tình như cơn mộng rã rời
lặng im gió tạt một hơi thở buồn
chỉ còn lại buốt màn sương
chơ vơ nắng sớm vấn vương mưa chiều

 

rã rời vớt những đìu hiu
chân xiêu gió lạc cô liêu đời mình
nghe từ đáy cốc lặng thinh
một hơi thở đã quyên sinh buổi nào…

 

nguyễn minh phúc

 

 

 

 

 

 

 

 

©T.Vấn 2020