04/29/2020
nguyễn minh phúc: uống với Bồ Tùng Linh/người qua đời tôi/nhặt chiếc lá chiều

Miền vô ưu – Tranh: Thanh Châu

 

 

uống với Bồ Tùng Linh

 

còn đây một chén rượu nầy

tôi, ông cùng cạn nửa đầy nửa vơi

nửa đầy là của phần tôi

nửa vơi ma quỷ uống rồi cạn ly

 

một đời tôi ước, đôi khi

làm thân ma hóa hồ ly đuôi chồn

thôi thì nửa dại nửa khôn

rưới ly rượu nhạt mà chôn mộ mình

 

nghe đồn ông tiếng hiển linh

kêu ma gọi quỷ bình sinh khác người

xin cho tôi ném cuộc đời

về chơi với đám dở người dở ma

 

có gì trong cõi người ta

buồn vui chưa cạn đã là cõi âm

khói nhang mù mịt mộ phần

chen chân ngoảnh lại dương trần hóa thân

 

khóc cười trong cõi thế nhân

chi bằng hóa quỷ lâng lâng khát tình

ơi nầy ông Bồ Tùng Linh

cho tôi một ả hồ tinh đêm nầy…

 

 

người qua đời tôi

qua đời tôi những sớm mai
người mang đi tiếng thở dài từng đêm
và chôn bao nỗi muộn phiền
đưa tôi lạc bước vào miền cỏ hoa

qua đời tôi những chiều tà
người đem theo những lạc loài đời tôi
ơn nhau thơ dại tim người
tôi ngồi lặng đắm tình ngời mắt sâu

qua đời tôi những đêm thâu
người trao hơi ấm về phơi nỗi buồn
nụ hôn mời mọc mê cuồng
ngực say tình ái môi ngoan địa đàng

ơi người và gối chăn ngoan
đêm mênh mông nhớ ngút ngàn đời sau
ơn nhau hôm sớm lấp đầy
tình yêu trầm ngãi ngàn ngày yêu em…

 

nhặt chiếc lá chiều

tôi lặng lẽ nhìn thu vàng trước ngõ
áo ai bay chiều cũ đã xa rồi
nghe nuối tiếc trải xanh tràn nỗi nhớ
trôi mịt mùng trong ký ức mồ côi

sẽ rất nhớ chiếc lá vàng rơi khẽ
bước ai về màu nắng đẫm tương tư
gió thao thiết làn mây trôi nhè nhẹ
gửi thu sang bay làn khói sương mù

chiều có lẽ đã vàng trong màu nhớ
mình tôi ngồi đợi chút gió dần qua
ôm mê mải một khối tình dang dở
nghe dần phai từng vạt nắng chưa nhòa

thôi đành hái chiếc lá chiều rơi muộn
như cuộc tình trôi giạt giữa mê hoang
có nhiều lúc thấy lòng mình mơ mộng
mới hay ai đã nhặt những thu vàng…

nguyễn minh phúc

 

 

 

©T.Vấn 2020