05/06/2020
nguyễn minh phúc: chạm vào hạt bụi/có người ngồi nhớ/đêm với Biển Hồ

 

Góc vườn – Tranh: Mai Tâm

 

chạm vào hạt bụi

 

một đêm nào nằm mộng

thấy chập chờn hư không

nghe đời như lá mỏng

rơi giữa chiều mênh mông

 

tóc ngã màu bạc trắng

trong đêm dài tàn phai

buông tiếng lòng quạnh vắng

sầu tan nát hình hài

 

tay chạm vào hạt bụi

ngàn năm mây vẫn trôi

có điều chi tiếc nuối

khi qua hết phận người

 

giữa bốn bề nhang khói

ai đang ngồi quanh đây

nghe mơ hồ tiếng gọi

tên tôi- chiều nắng phai

 

hạt bụi nào đã tới

hạt bụi nào vừa rơi

từng kiếp người qua vội

trong mưa lạnh buốt trời …

 

 

có người ngồi nhớ

 

người về hong một chiều phai

thầm thì gọi chút nắng mai cuối trời

úa vàng màu nắng chơi vơi

tình như cơn gió về phơi nghìn trùng

 

bẽ bàng nhớ một âm câm

ngày rơi cuối phố mưa chùng bóng đêm

có hay tình rớt môi mềm

trăng treo nỗi nhớ gió chìm lời yêu

 

thôi đành yêu dấu tan theo

tình xa ngút tạnh lạnh đèo khói sương

em xưa đã hóa vô thường

còn tôi buốt một nẻo đường phôi phai

 

có người ngồi nhớ sương mai

hình như thấy bóng hình ai thở dài

nghe chừng nhịp đập tim đau

từ trong hơi thở mộng nhàu nát đêm…

 

 

 

đêm với Biển Hồ

 

chòng chành theo nhíp sóng xô

thuyền tôi về tắm Biển Hồ đầy trăng

chạm trời đầy khói sương giăng

chạm sông đụng nước bồng bềnh mây bay

 

níu chùm khói mỏng đầy tay

mùi hương rừng núi ngất ngây gọi mời

Pleiku và gió ngang trời

nghe dòng sông dịu ngọt lời ái ân

 

níu mây trời xuống thật gần

tôi ngồi tay vốc sương tần ngần rơi

có gì đọng lại mắt môi

là em hay bóng mây trời êm trôi

 

bâng khuâng gặp Biển Hồ rồi

xanh đôi mắt ngọc núi đồi Pleiku

mai từ biệt dốc sương mù

làm sao gỡ được ngục tù em đây…

 

nguyễn minh phúc

 

 

 

 

©T.Vấn 2020