05/13/2020
Nguyễn Minh Phúc: người rồi như bụi/hôn em/sợi khói cầm tay

Hoa kèn – Tranh: Mai Tâm

 

người rồi như bụi

ngàn con chim hạc

đậu chiều nhân gian

bóng tôi ngơ ngác

cuối trời thênh thang

 

ai về sông rộng

thả khói muôn trùng

sương giăng lồng lộng

muộn lời cáo chung

 

đau một vầng trăng

treo sầu dốc núi

chìm trong thinh lặng

ngã bóng luân hồi

 

dốc đời chống chếnh

gọi ngày mênh mông

lời kinh lạc bến

tạc chiều hư không

 

người rồi như bụi

thân nầy phù hư

đêm ngồi ngóng núi

tôi về với tôi..

 

 

hôn em

theo em bước mỏi chân rời

cỏ thơm một dạo môi mời mọc môi

đưa nhau xuống dốc cuộc đời

gió hư vô thổi buốt thời dở dang

 

tương tư phố nhỏ đèn vàng

cầm tay ngỡ lạc thiên đàng mong manh

hôn em một nụ hôn đành

sáng ngơ ngẩn nhớ chiều chênh vênh buồn

 

thác ghềnh sóng đổ mưa tuôn

yêu em tàn tạ dại cuồng mắt môi

hôn em một nụ hôn mời

yêu nhau cho lắm cũng rồi người dưng

 

nghe mưa thả khói chập chùng

bờ xa cỏ mượt hơi xuân thầm thì

hôn bờ ngực nhỏ từ khi

trăm con sóng nhớ chút gì bâng khuâng

 

hôn em lũng thấp trời gần

chung thân cùng với nợ nần môi em…

 

 

sợi khói cầm tay

có lần tôi hỏi

tình là thiên thu

bờ sông gió thổi

khói sóng xa mù

 

có lần tôi đợi

bóng người qua đây

thấy chiều hư ảo

rụng đầy đôi tay

 

nhiều lần tôi ngóng

em về qua sông

mây trôi lồng lộng

thả khói muôn trùng

 

đâu hay đời hẹp

tình là sương giăng

cuộc đời mở khép

đêm tạt vô thường

 

đâu hay nằm mộng

thấy chiều mưa xô

thấy khuya đổ bóng

thấy ngày hư vô

 

tình đau chăn chiếu

mặt người phù hư

nghe đời ảo diệu

nghe tôi nát nhừ

 

tôi về khuya mộng

sợi khói cầm tay

đi tìm chiếc bóng

tôi vừa qua đây…

 

nguyễn minh phúc

 

 

 

 

 

 

©T.Vấn 2020