05/18/2020
nguyễn minh phúc: nghe vọng tiếng quê/mùa hoa sứ

Quê nhà – Tranh: Mai Tâm

 

nghe vọng tiếng quê

gửi Quảng Ngãi

 

thôi chào quê nhé ơi quê

mai tôi lại ngược đường về phố xa

chắc gì còn trở lại nhà

mưa rơi hay nước mắt nhòa nhạt mây

 

thôi đành quê đó tôi đây

duyên xưa đã hết tháng ngày còn nhau

tình như nước chảy qua cầu

quê ơi nỗi nhớ chìm sâu biệt mù

 

có gì hỡi những chiều thu

nắng vàng hoa mướp lời ru mẹ già

gì đâu hoa bí hoa cà

mà theo tôi suốt quê nhà tháng năm

 

giờ mang nỗi nhớ lặng thầm

với quê cùng những trăng rằm bến sông

mẹ ngồi tựa cửa chờ trông

ngày đi ai biết còn mong ngày về

 

thì thầm nghe vọng tiếng quê

chân đi hồn lại ngược về quê ơi …

 

 

mùa hoa sứ

bất chợt gặp một mùa hoa sứ

trắng loang trưa nắng buổi tôi về

quê hương buồn đón người khách lữ

con đò lạnh buốt gió ven đê

 

ngày xưa những mùa hoa sứ nở

thương em tôi hái kết cài đầu

mai sau tôi vẫn còn tiếc nhớ

sao không là màu trắng cô dâu…

 

quê nhà xa lắc đời mưa gió

bụi bám thời gian chắn nẻo về

chiều xưa có một người đứng ngó

con đò năm cũ lạc cơn mê

 

tôi mất quê hương từ dạo ấy

áo cơm thôi thúc mấy phương trời

những mùa hoa sứ chiều nắng cháy

vẫn bềnh bồng sương khói chơi vơi

 

tôi nhớ em và những sớm mai

bâng khuâng chùm hoa sứ cài đầu

khẽ tiếng em cười vương vấn mãi

gửi tiếng yêu thầm trong mắt nhau

 

tôi nhớ màu hoa trắng không phai

trao em thao thức mộng đêm dài

trong mơ bắt gặp mùa hoa sứ

tôi hái nhưng giờ… biết tặng ai ?

 

em của ngày xưa đã có chồng

chắc gì em có nhớ tôi không ?

hoa sứ vẫn còn trên bến cũ

buổi về tôi hái thả ven sông

 

thương quá một mùa hoa sứ trắng

quê nhà xưa chín nhớ mười mong

ôi những chiều quê buồn xa vắng

bụi cát mờ năm tháng chất chồng

 

chia tay chắc không về lần nữa

mây nhòa theo gió bẽ bàng trôi

tôi gửi lại mùa hoa sứ vỡ

vạt nắng chiều xưa cũng tắt rồi…

 

nguyễn minh phúc

 

 

 

 

 

 

©T.Vấn 2020