05/21/2020
nguyễn minh phúc: còn nhớ không người/lặng lẽ Tháp Chàm/ Gái Huế

Tháp Nhạn – Tranh: Mai Tâm

 

 

còn nhớ không người

 

ôm tê tái những buổi chiều cô quạnh

tôi ngồi nghe mưa đổ một hiên chiều

người đã đến trong đời tôi bất hạnh

để bây giờ bỏ lại bóng cô liêu

 

tôi biết sẽ một ngày ôm tiếc nhớ

phấn son kia hương nhạt mắt môi nhòa

hạnh phúc đó như đã từng dang dở

nên tôi ngồi thinh lặng giữa đời tôi

 

người rồi cũng như khói trời xa khuất

bóng mây che lạc lối mấy phương trời

tôi mê mải một đời đành đánh mất

cuộc tình nào cũng như gió mây trôi

 

ngồi đợi những tàn phai bên đời tận

mới hay rằng tình trót đã hư vô

chợt đắm đuối cơn mê chiều ngùi ngậm

qua đời tôi người còn nhớ không người…

 

 

lặng lẽ Tháp Chàm

 

Phan Rang chiều thấp nắng tràn

miên man gió tạt Tháp Chàm níu chân

vàng màu nắng cháy bâng khuâng

trời cao xanh thẳm tần ngần mây trôi

 

đá nầy muốn nói gì tôi

mà đau rạn vỡ một thời chưa nguôi

gạch kia thở hắt chôn vùi

ngậm ngùi mấy bức tường vôi rêu mờ

 

lặng nhìn mây trắng chơ vơ

đâu hay chìm nổi phất phơ phận người

ChămPa và những nụ cười

có nghe đọng lại từng hơi thở buồn

 

tôi ngồi với nắng chiều buông

từ đâu vọng cõi tơ vương xứ Hời

buồn tràn đỉnh tháp chơi vơi

bóng ai chập choạng giữa trời hoàng hôn…

 

 

 Gái Huế             

 

có phải Huế nghìn năm xưa trầm mặc

nên sông Hương nước cứ mãi vương buồn

ngày đến Huế tôi nghe dòng Hương nhắc

con sông chiều tím mãi một hoàng hôn

 

chắc gái Huế thường mang nhiều e ấp

nên em cười mà đuôi mắt trao duyên

phải không Huế chiều nắng vàng xa tắp

nỗi nhớ em như gió ngập Tràng Tiền

 

Huế đẹp quá đủ tôi lòng bối rối

cầm tay em nghe vọng tiếng kinh thành

Huế có biết chiều về qua Gia Hội

tôi vẫn thầm mơ một khoảng trời xanh

 

phút xa Huế sớm muộn gì cũng đến

như cuối cùng tôi cũng phải xa em

nghe một cõi lòng riêng buồn chống chếnh

chiều không em nỗi nhớ ngập Tràng Tiền…

 

nguyễn minh phúc

 

 

 

©T.Vấn 2020