06/24/2020
nguyễn minh phúc: khuya, đọc thơ Lý Hạ/trượt vào nỗi nhớ/vớt bụi trần gian

 

Mây chiều – Tranh: Mai Tâm

 

 

khuya, đọc thơ Lý Hạ

 

quỷ ma rợn tiếng cười trên giấy

vụt giữa thinh không những bóng hời

khói nhang nghi ngút âm hồn dậy

lạnh thấu hư vô những kiếp đời

 

không khóc mà sao buồn cay mắt

tiếng xe song mã đợi hiên ngoài

một tiếng kinh khuya buồn nhã nhạc

rớt xuống bên trời ngỡ tiếng ai ?

 

rượu dốc cạn bình đem rưới mộ

vất chén, dương trần ai uống thay

đã hay đời sắp chìm huyệt mộ

thì sao còn tiếc nỗi vơi đầy

 

đêm đọc thơ ông trời nổi gió

nghe như ma quỷ rủ nhau về

hồn ai đứng cạnh quan tài đó

có thấy vơi nhiều chén rượu khuya…

 

 

 

trượt vào nỗi nhớ

 

như mưa như nắng tình cờ

tôi theo em với môi chờ đợi môi

từng sát na giữa cuộc đời

tôi ngồi mà nhớ những lời yêu nhau

 

ru nồng nàn đến nghìn sau

bài ca dao bạc mái đầu trao em

bâng khuâng giọt nắng rơi thềm

những chiều mây ngã êm đềm trên tay

 

để rồi có một chiều nay

tôi về ru nỗi đắng cay đời mình

chìm trong hư ảo cuộc tình

thầm bâng khuâng nhớ bóng hình đã xa

 

em về đâu giữa phồn hoa

để tôi cùng nỗi nhớ nhòa nhạt mây

để giờ chút nắng cầm tay

tôi loay hoay với những ngày không em

 

còn đây giọt nắng rơi thềm

cô liêu gió thổi bồng bềnh mây trôi

trượt vào nỗi nhớ mồ côi

chung chiêng chiếc bóng mình tôi lạc loài…

 

 

vớt bụi trần gian

 

những sớm mai thức dậy

thấy quanh mình trống không

hai tay cầm hư ảo

nghe mù trời gió giông

 

hát lên lời khấn nguyện

tôi – giữa chiều hư không

có loài chim hiển hiện

ngậm lời kinh vô thường

 

hình như là bóng nguyệt

rớt quanh ngày phù hư

loay hoay ngày mỏi mệt

nghe thân phận nát nhừ

 

ai về bên sông rộng

ngồi vớt bụi trần gian

vớt giùm tôi gió lộng

trôi trong chiều sương tan

 

cõi trần gian tiếc nuối

tôi ngồi nghe nắng phai

hình như là hạt bụi

chìm hun hút sông dài…

 

nguyễn minh phúc

 

 

 

 

 

 

 

 

©T.Vấn 2020