07/05/2020
nguyễn minh phúc: nhớ sóng Qui Nhơn/xin như một giọt mưa trời/nghe khúc blue buồn

Chóp Chài – Tranh: Mai Tâm

 

nhớ sóng Qui Nhơn

 

Ghềnh Ráng ơi những buổi chiều

ngồi mà bỗng nhớ thật nhiều Qui Nhơn

xa rồi cả nửa đời hơn

mà sao tiềng biển dỗi hờn vẫn đây

 

vẫn âm vang những vơi đầy

hàng dương vẫn thả dáng gầy cô đơn

bềnh bồng sóng biển Qui Nhơn

bao năm rồi hỡi có còn đắm say…

 

thùy dương gió vẫn ngất ngây

mộ Hàn đồi thấp còn mây giăng chiều

ơi người con gái tôi yêu

còn đi dưới dốc xanh rêu Mộng Cầm

 

ừ mà thôi nhé Qui Nhơn

làm sao quên được trăng vờn phố khuya

tôi ngồi đếm những ly chia

thời gian ơi chớ đoạn lìa sóng xưa…

 

 

xin như một giọt mưa trời

 

tôi còn lại giữa đời tôi

một đời mệnh bạc một trời gió giông

nghe thiên thu ngã muôn trùng

chơ vơ dốc cạn đau từng giấc mơ

 

ngồi nhìn giọt nắng nhấp nhô

mây kia đổ bóng hư vô lạc loài

còn trong đời ngút sông dài

chênh vênh thân phận phôi phai úa tàn

 

nhiều khi tôi gọi khẽ khàng

từ trong mơ bóng thời gian lần về

chạm tình đau ngút sông mê

đường xa mấy nẻo mưa che bóng sầu

 

giờ còn ngun ngút cơn đau

mưa phai ngàn lá úa nhàu cõi tôi

xin như một giọt mưa trời

chiều nao rơi xuống phận đời mong manh…

 

nghe khúc blue buồn

 

có một người vừa đi khuya nay

bỏ tôi hiu quạnh bóng đêm dày

bỏ tôi xơ xác sầu im bóng

một góc trời buồn đầy mưa bay

 

có một người xa tôi mùa trăng

nhớ em cào những vết đau hằn

cứa vết dao cùn đâm bỏng rát

buốt một hồn câm cơn bão lên

 

đâu như có từng chiều đã xa

tôi mơ nằm chết giữa quê nhà

khói nhang lay lắt hồn viễn mộng

trả một đời hư sương gió qua

 

bâng khuâng nghe hát khúc blue

rất khẽ chiều trôi gió biệt mù

đàn rớt trong từng âm vụn vỡ

hay rớt trong tôi buồn thiên thu…

 

nguyễn minh phúc

 

 

 

 

 

©T.Vấn 2020