07/10/2020
PHẠM HỒNG ÂN: Tình Yêu Qua Khẩu Trang/Xé Nát Lòng Tôi Tiếng Núi Mưa

Gió – Tranh: Thanh Châu

 

TÌNH YÊU QUA KHẨU TRANG

 

anh phân biệt từng màu sắc khẩu trang

xanh, tím, đỏ, vàng, hồng, đen, trắng

và biết bao mái tóc dài trĩu nặng

trên bờ vai thon nhỏ vô danh.

 

anh không thể nào nhận dạng bé của anh

trong thời buổi tình yêu giấu mặt

sao tìm lại nét long lanh ánh mắt

qua chiều cong của đôi kính hận đời.

 

anh nhìn hoài thử tưởng tượng nụ môi

từng rót mật  vào đời anh rất ngọt

dù hà tiện chỉ tặng anh vài giọt

còn hơn nằm bất động dưới màn che.

 

giữa phố thưa người chẳng có ngựa xe

anh ngơ ngáo như một tên đi lạc

và thất thểu gọi tên em nhan sắc

đã chìm dần trong thế giới khẩu trang.

 

có lẽ nào lịch sử lại sang trang

có lẽ nào tình yêu đeo mặt nạ

có lẽ nào anh trở thành xa lạ

có lẽ nào đành bất lực sao em?

 

 

XÉ NÁT LÒNG TÔI TIẾNG NÚI MƯA

 

lắng nghe mưa thét trong lòng núi

đá bỗng vang lời tổ quốc tôi

ngọn lửa thiêng xưa, sao đã nguội?

sầu bủa vây quanh chỗ ghế ngồi.

 

sông núi Tây, nhưng chí khí Đông

khác màu da, nhưng chung tấm lòng

mưa bên người, bên kia tôi ướt

đất cắt chia, nhưng Trời mênh mông.

 

người khóc trong mưa, ai có biết?

vì mưa như lệ của muôn người

đá có âm vang niềm thống thiết

chỉ lòng dạ núi biết mà thôi!

 

hàng trăm năm nhân danh cái chết

máu đổ ra, người vẫn chưa vừa?

lắng nghe sấm thét trong đời đá

xé nát lòng tôi tiếng núi mưa.

 

PHẠM HỒNG ÂN

 

 

 

 

 

©T.Vấn 2020