07/16/2020
Nguyễn Hàn Chung: Bế tinh/Mơ hồ/Một khi

Gà Trống – Tranh: Mai Tâm

 

 

Bế tinh

 

Thường xưa luyện pháp bế tinh
sợ câu thơ dính nòi tình mất thiêng
về già thức ngộ đồ điên
bế tinh là pháp môn thiền rất sai

 

Bế tinh thì những trang đài
sẽ không linh hiển một ai trong đời
dẫu yêu một áng mây trời
vẫn thề không nói một lời bế tinh

Rằng nay đến hết đời mình
không bao giờ nói bế tinh với nàng

Còn tinh mới bế cửa quan
hết tinh thì bế lại càng mất thiêng

 

 

Mơ hồ

 

mơ hồ thoáng thấy nếp nhăn
trên đuôi mắt đã thêm lằn tiễn đưa
đời nào yêu cũng chưa bưa
huống chi cái tuổi mình chưa phản thùng

hết thời hăm hở săn lùng
sáng hun tóc bới chiều hôn dậy thì
riết rồi có nói năng chi
nói chi cũng bị tình nghi… thiệt thà

gió dồn mây xứ trời xa
ngóng khan biển đảo quê nhà ngó khan
bệnh rầu thành dịch lây lan
tim còn mấy cuộc là tan não nề

ra vườn xén cỏ làm quê
yêu đương bàn phím đỡ mê mẩn kiều
đừng co cụm nữa tình yêu
bài thơ đâu dám quá liều trị thương

bỏ anh rớt rụng chiến trường
em còn nhang khói cúng dường ai đâu
chẳng cần ràng buộc chi nhau
nhớ nhau viết đại đôi câu nhập nhèm

mơ hồ anh mơ hồ em
mơ hồ giữa nhớ và quên mơ hồ

 

Một khi

 

Khi về nằm thức thấy tôi
thấy tôi ngồi sững bên đồi ngực xưa
ngực chiều hiu hắt cơn mưa
mưa từ cổ độ vẫn chưa muôn trùng

Khi về ngủ mệt một vùng
thấy tôi hồn phách mền mùng biết đau
thấy em cầm chiếc kim khâu
trên tay tôi có một màu cố hương

Khi về tôi thức tôi thương
tôi thương tôi cắn cục đường lạnh tanh
thà tôi cất lại để dành
không cho cái bọn trẻ ranh nhử mồi

Khi về nằm thức thấy tôi
thấy tôi nằm ngủ em ngồi quạt nhanh
khi về lãng xẹt năm canh
ngủ tôi một khắc hóa thành giọt mưa

Nguyễn Hàn Chung

 

 

 

 

 

 

 

©T.Vấn 2020