07/17/2020
nguyễn minh phúc: nỗi lòng Hoạn Thư/thầm thì với Huế/đời đã trăm năm

Mai đêm – Tranh: Mai Tâm

 

 

nỗi lòng Hoạn Thư

 

Kiều ơi cho chị một lời

đớn đau thì cũng số trời đa mang

trời đày em kiếp hồng nhan

còn riêng phần chị trắng bàn tay không

 

ai đâu mà chịu chung chồng

thì em biết phận má hồng phải không?

cùng trong một tiếng tơ đồng

thương em thương chị đèo bồng trái ngang

 

Kiều ơi nến cháy hai hàng

tình em duyên chị lỡ làng từ đây

máu rơi lệ đổ cao đầy

mai sau còn có sum vầy nữa đâu

 

thôi đừng trách chị mà đau

chồng chung há dễ ai sầu hơn ai

cái ơn đền nghĩa trúc mai

chị xin gánh trọn tình nầy ngổn ngang

 

còn nghe văng vẳng tiếng đàn

em ngồi bên chị say chàng Thúc Sinh

bốn dây máu ứa quanh mình

khóc riêng phần chị nợ tình chưa tan

 

Kiều ơi trống đã rền vang

hình như chị thấy lệ tràn mắt em…

 

 

thầm thì với Huế

 

cứ ngỡ Huế không chờ tôi được nữa

bao lâu rồi ngút mắt những mùa trăng

ga Huế đó tiễn ai mà mắt ứa

một lần về tôi đợi đã bao năm…

 

Huế nhớ tôi hay lòng tôi trót Huế

để chiều nay mưa đổ trắng Trường Tiền

qua sông Hương nước chùng chình như thể

chờ tôi về giận dỗi để làm duyên

 

con đường nhỏ chiều về qua Thiên Mụ

gió có thầm vương lại bước chân ai

tôi hỏi khẽ những bậc thềm xưa cũ

chỉ tiếng chuông vọng lại giữa mưa dài

 

Hoàng Thành nắng có rơi vàng Đại nội

bóng em còn soi đọng nước hồ xanh

trách chi Huế khi người đi quá vội

chuyện ngày xưa khi hẹn ước không thành

 

tôi gửi lại một đời tôi trót Huế

những niềm riêng dù có lỡ làng rồi

nên xa Huế nhiều khi đành rơi lệ

chút lặng thầm… như một cõi buồn tôi…

 

 

đời đã trăm năm

 

chạm vào tôi những giấc mơ

cô đơn hụt hẫng phạc phờ giấc đêm

rơi trong đỉnh nhớ ngọt mềm

là hư ảo nắng ngoài thềm lung linh

 

một đời qua chợt buồn tênh

sáng phơi niềm nhớ chiều vênh nỗi buồn

từng ngày với bóng chiều buông

tôi ngồi đợi nốt hồi chuông cuối cùng

 

thấy xa xôi gió muôn trùng

thấy trần gian với não nùng tàn phai

quanh đời và những sớm mai

là cay đắng với cơn đau sớm chiều

 

nghe từng vạt nắng đìu hiu

và sương khói đổ tiêu điều lặng căm

đêm mơ quờ bóng âm thầm

mới hay dâu bể trăm năm đã tàn…

 

nguyễn minh phúc

 

 

 

 

©T.Vấn 2020