07/23/2020
Phạm Hồng Ân: XÀO XẠC SÓC TRĂNG/TRÚT SÔNG RA BIỂN

 

Sông quê hương – Tranh: Mai Tâm

 

 

XÀO XẠC SÓC TRĂNG

 

mái chùa ngói đỏ cong cong

bầy dơi ngậm chiều bay mất

buổi tối buồn như tượng Phật

thầm lặng chia nỗi sầu tôi.

 

cô bé Khờ Me xa xôi

ngày xưa học trường Hoàng Diệu

cái dáng gầy như dáng liễu

tha thướt rủ hồn tôi theo.

 

tình em từa tựa lưng đèo

thơ tôi trèo xuôi trèo ngược

chữ nghĩa một thời vô phước

viết hoài chẳng được chữ thương.

 

mái chùa ngói đỏ thơm hương

mỗi lần em làm công quả

bầy dơi nằm trên tán lá

kêu vang khi thấy tôi quỳ.

 

có bao giờ sống từ bi

giữa thuở nhì ma nhất quỷ

vì em bắt tôi bi lụy

tình yêu quả thật lạ kỳ!

 

từ lúc mặc áo trây-di

tôi như con dơi bỏ Sóc

cô bé Khờ Me thôi học

xuống đò người lạ đi xa.

 

bây giờ ngồi nhớ quê nhà

nhớ bầy dơi chiều ngậm nắng

nhớ tượng Phật xưa thầm lặng

ngó tôi chia một nỗi sầu.

(09/07/2020)

 

 

TRÚT SÔNG RA BIỂN

 

từ ngày có sông

nước chảy thành dòng

từng bước long đong

đá mòn bờ cạn

hiu hắt hạ nguồn

trôi về biển đông.

.

từ ngày bến sông

đưa em vào mộng

một trời lồng lộng

em dáng kiêu sa

môi thơm ngọc ngà

nụ tình phù sa.

.

rồi dòng sông em

nước bỗng cạn êm

trôi dần ra biển

giấu nỗi cuồng điên

lên bãi sầu đêm

đầy vết thương mềm.

.

trút sông ra biển

trút nước về nguồn

trút từng nụ hôn

xuống dòng hoang ảo

ta ngồi lơ láo

tìm lại mùi hương…

 

PHẠM HỒNG ÂN

(Chúa Nhật buồn, 28/06/2020)

 

 

 

 

 

 

 

©T.Vấn 2020