08/04/2020
Phạm Hồng Ân: VIẾT CHO CHÍN THUẬN/VIẾT THÊM CHO TRẦN ĐỀ

Người về – Tranh: Thanh Châu

 

VIẾT CHO CHÍN THUẬN

 

bạn nhắc tôi một thời đen tối

lúc về gặp bạn ở Phú Ninh

ngày đó dân làng sao quá tội

nước mắt chan khoai đón thái bình.

 

tôi về còn cấm chợ ngăn sông

chẳng nghề chi, nên chạy lòng vòng

cầm trên tay vài trăm vé số

rớt mồ hôi mới kiếm vài đồng.

 

dân Phú Ninh có đất có đồng

vậy mà vẫn phải đi làm công

ăn độn thay cơm bằng củ chuối

no lòng với khẩu hiệu thi công.

 

vậy mà tôi vẫn cứ làm thơ

vậy mà tôi vẫn cứ ước mơ

vậy mà trời vẫn cho gặp bạn

đem văn chương vào chốn giang hồ.

 

tôi và bạn biết bao kỷ niệm

khắc vào lòng nào dễ lãng quên

khi thất chí, cùng mời ly rượu

nhắc cho nhau hào khí thanh niên.

 

bây giờ tôi vẫn cứ làm thơ

dù thơ càng ngày càng cạn khô

nhưng vẫn hình dung trong ngôn ngữ

tình tôi và bạn vẫn là thơ.

 

(23/05/2020)

 

 

VIẾT THÊM CHO TRẦN ĐỀ

 

ta muốn làm hồn ngư thuyền trên cảng

theo dòng sông chở sóng nước ra khơi

và nằm bến giữa tháng cùng năm tận

sầu riêng em là chiếc bóng bên trời.

 

bấy lâu nay ta nuôi thơ dưỡng nguyệt

cũng thành đêm soi địa ngục nhân sinh

nguyệt đã rơi bởi dòng thơ tận tuyệt

tuổi già ta đành gác bút  luyện kinh.

 

ta quên em sông dài biển rộng

bạc đầu ta từ ngụm sóng đầu tiên

quên sợi khói bên bếp chiều lay động

nhòa tình ta bằng chiếc bóng hồn nhiên.

 

ta chỉ là cơn mưa chiều bất chợt

rớt quanh em, phố xá của sông ngòi

dừng lại đây, dù đời ta rét mướt

thêm Trần Đề dòng thơ mới tinh khôi.

 

PHẠM HỒNG ÂN

(14/12/2019)

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

©T.Vấn 2020