07/31/2020
Nguyễn Hàn Chung: Một lần ôm/Câu thơ luống tuổi dậy thì/Dục tánh

Nợ trần gian – Tranh: Thanh Châu

 

Một lần ôm

Một lần thôi được ôm em
bờ vai nhỏ sợi tóc mềm buông lơi
rồi anh chịu đọa của trời
rồi anh ma kiếp một đời trầm luân

Một lần thôi vĩnh viễn xanh
còn hơn năm tháng dài quanh cuộc người
anh không cần nữa trùng khơi
trên trang giấy mái chèo bơi bão bùng

Không ôm em được một lần
anh không chịu xuống mộ phần làm ma

 

 

Câu thơ luống tuổi dậy thì

 

Mỗi khi lòng thấy qúa buồn
tôi cầm nước mắt cởi truồng làm nguôi
người qua lại toét miệng cười
người ý tứ giấu ngậm ngùi vào trong

Đốt lò xông khói phong long
mà sao hoạn họa ba vòng không tan
một câu em thiệt dịu dàng
cũng làm vơi chút hoang tàn thường mê

Ai mà không thích tỉ tê
với người chưa nói câu thề đã si
câu thơ luống tuổi dậy thì
cũng mơn mởn có khác chi buổi nào

Nhiều khi gan ruột cồn cào
muốn nghe một tiếng thì thào âm âm
ngoài trời mưa cứ lâm thâm
trong phòng chân nọ gác nhầm chân kia

Giật mình đêm đã tàn khuya
móng tay bóp vỏ lon bia gãy rồi!

 

Dục tánh

Mê vui
thưởng thú tinh thần

Có quên
cái sợi rần rần
thịt da

Tới giáo đường hỏi
đức cha

Vô ni viện hỏi
sư bà
chân tu

Chắp tay
lòng vẫn
tối hù

Khuya về nghe
tiếng con cu
gáy cuờm

Nguyễn Hàn Chung

 

 

 

 

 

 

 

©T.Vấn 2020