08/24/2020
nguyễn minh phúc: đoạn đời bỏ quên/đọc ở sao trời

Ảnh (Soan Phi)

 

đoạn đời bỏ quên

 

còn trong nhau một nụ cười

cũng xin khép lại cõi người phù du

trong tim còn mỏng lời ru

cũng đành trả hết thiên thu một lần

 

nầy em giấc mộng phù vân

tay trong tay với tần ngần lời yêu

đến khi ngày đã về chiều

nghe đau hơi thở buồn hiu phận người

 

còn chăng là những biếng lười

của môi hôn của mặt người tàn phai

tôi ngồi đợi những sớm mai

tìm âm xưa cũ gót hài thinh không

 

thấy gì ngoài những mênh mông

người như chiếc bóng hư không rã rời

buổi về tôi gọi tôi ơi

còn thao thiết nhớ đoạn đời bỏ quên…

 

 

 

đọc ở sao trời

                 trên đời có triệu điều không hiểu

                càng hiểu không ra lúc cuối đời

                chẳng sao…khi đã nằm trong đất

đọc ở sao trời sẽ hiểu thôi*

 

khi đã về nằm chơi với đất

dế giun hát tiễn khúc muôn trùng

có một vì sao vừa chợt tắt

thấy gì trong trời đất mông lung

 

thấy bóng ai ngồi bên huyệt mộ

nghĩa trang hiu hắt những hiên chiều

khói nhang im tiếng buồn hơi gió

nghe tiếng em cười đau nửa khuya

 

thấy tôi nằm yên trong gió khua

sậy lau chao chát buốt phận người

nghe như gió tạt quanh đời úa

đôi mắt buồn tênh sầu không nguôi

 

tôi đọc gì từ những ánh sao

từ cõi hư vô rợn bóng hời

đường mưa in dấu chân mờ ảo

một bóng ai ngồi …sương khói chao…*

 

                    Nguyễn Minh Phúc

 

* thơ Mai Thảo

 

 

 

 

©T.Vấn 2020