09/14/2020
Phạm Hồng Ân: CHỈ CÓ MỘT CHIẾC LÁ RƠI/BÓNG TỐI

Vạc bay – Tranh: Mai Tâm

 

CHỈ CÓ MỘT CHIẾC LÁ RƠI

 

thu chưa đến sao nhuộm vàng chiếc lá

vừa buông rơi từ một cõi rất xa

tôi đứng đây nghe hồn thơ tàn tạ

tiếc thương thời áo trắng vội đi qua.

 

những con chữ ngày xưa trên áo lụa

làm mượt thêm từng lọn tóc kiêu sa

thơ tôi che giọt mưa ghen nhảy múa

hong khô em cho nhan sắc mặn mà.

 

nắng tháng chín bập bềnh trong góc phố

thiêu ước mơ cháy bỏng tuổi xuân thì

em đâu biết trong nắng trưa lồ lộ

thơ thành dù che mát bước em đi.

 

trăng chưa lên sao đêm nay rất lạ

núi rừng tôi là một cõi nguyệt êm

thu chưa đến ngàn cây muôn xác lá

cùng hồi sinh cất tiếng hát thần tiên.

 

lạ lùng thay, chỉ chiếc lá đang rơi

chỉ chiếc lá chẳng mùa thu nào đến

chỉ chiếc lá làm lòng tôi xao xuyến

vừa úa vàng buông cánh giữa thơ tôi.

 

(04/09/2020)

 

 

BÓNG TỐI

 

I

Giắt bóng tối lên trần xe

Đuổi đêm khuya bằng ánh đèn hoài niệm

Núi lướt chân trời

Xé mây bạc đầu lao tới

Các anh nằm dưới lũng sâu

Cây rừng duỗi chân trùm phủ.

 

II

Tôi đứng ngó đại ngàn

Xác xơ một đời phế tích

Lòng chớm thấy thiên thu

Trong ngổn ngang trùng trùng tro bụi

Nơi các anh vùi thây

Hài cốt chưa mồ yên mả lặng

Nơi các anh bị bỏ quên

Tung tích vô danh chiến sĩ.

 

III

Bóng tối chìm ngập bóng tôi

Lanh lảnh rừng kêu núi khóc

Mưa thút thít quanh đây

Nhòe nhoẹt con trăng tháng bảy sụt sùi

Tôi trải tình

Giăng nỗi đau chung

Cuốn quê hương vào lồng ngực đất

Các anh nằm đây

Hương linh phảng phất

Thứ lỗi cho tôi

Đồng đội vô tâm.

 

IV

Rừng ngậm ngùi xé đất

Ôm các anh vào thân thể bạt ngàn

Tôi yếu ớt ngửa lòng

Rót ngôn ngữ vào thinh không huyền tịch

Mỗi lời thơ ước mong thành lời hịch

Gửi tấm lòng cho thế hệ hậu sinh.

 

Phạm Hồng Ân

 

 

 

 

 

©T.Vấn 2020