09/19/2020
Nguyễn Hàn Chung: Ngoại/Học phụ đạo/Nhân ngãi

Hoa Dại – Tranh: Mai Tâm

 

 

Ngoại

 

Mình không nhớ ngoại của mình
lại đi nhớ ngoại của tình nhân xưa
ngoại mình đã hóa gió mưa
từ khi hạt bụi còn chưa nên hài

Thôi thì chẳng ngoại của ai
ngoại chung là của cả hai đứa mà
ngày em tóc túm đuôi gà
tóc anh như rễ tre già đem phơi

Ngoại như tiên lão trên trời
bát canh mướp đắng chùm tơi cá chuồn
chúng mình nháy nhó nhau luôn
núp sau lưng ngoại lén hun chớp lòa

Ngoại đi chẳng dám khóc òa
ghé vai anh cõng ngoại ra cánh đồng
em tang trắng níu tay chồng
phục tang cho ngoại trong lòng anh  thôi

Ngoại em thành ngoại anh rồi
không ai biết được ngoài đôi đứa mình

 

 

Học phụ đạo

Học em
đủ sáu học kỳ
mà không
biết được đề thi
hướng nào

Anh đi tìm
sổ nam tào
bị cha bắc đẩu cường hào
đuổi anh

Anh về
làm quạ đưa tranh
nghe mùi em nướng
tỏi hành quá thơm

Thế rồi
chính khóa
học thêm
bỏ ngang
anh chạy đi kèm
mây bay

 

Nhân ngãi

Ai rồi
chẳng có nếp nhăn
thời gian
đâu biết lạ quen bạn thù

Trẻ trung
mắt biếc hồ thu
thời gian tuổi tác
sa mù, tất nhiên

Buồn sao em
rất không nên
anh già
nhưng mấy đời em lại già

Ngày tình nhân
còn nhận hoa
từ tay anh
em chẳng già được đâu

Nguyễn Hàn Chung

 

 

 

 

 

©T.Vấn 2020