10/29/2020
Phạm Hồng Ân: THÚT THÍT CÀ MAU

Bến cũ con đò – Tranh: Mai Tâm

 

 

dấu chân nào nằm lại Cà Mau

những khoảng dép bồi hồi nơi cửa lớp

có gã nhà quê đứng ngoài ngoi ngóp

đội mưa chờ một hình bóng chưa quen

sách vở mùa thi chưa đáng đồng tiền

bằng má lúm kề môi em duyên dáng

đôi chân tôi vẫn bào mòn ngày tháng

cũng trở về làm tượng đá hiên em

thút thít Cà Mau, mưa rớt suốt đêm

rớt tim tôi một giọt mưa Rạch Rập

cái giọt mưa cứ ẩm hoài chỗ thấp

mà nỗi buồn thì mãi vượt lên cao

thương con sông ròng rã bạc màu

trôi ước mơ em về miền đất lạ

góc phố muôn năm cây xanh trĩu lá

quán bên đường vẫn hiu hắt bóng tôi

công trường Bạch Đằng đèn đã lên rồi

sầu tôi thắp cho em về bến chợ

tiếng hát Thiên Trang làm đêm nín thở

làm dật dờ từng cốc rượu cay

dấu chân nào thoăn thoắt đường dài

bằng  nhịp guốc gõ đều trong cõi mộng

có gã nhà quê suốt đời lọng cọng

câu tỏ tình chỉ lập bập trong thơ

thút thít Cà Mau quá khứ mơ hồ

chợt ray rứt trong tôi ngày trở lại.

 

PHẠM HỒNG ÂN

(14/07/2020)

 

 

 

 

 

 

 

 

©T.Vấn 2020