10/31/2020
Louise Glück: Before The Storm – Trước Cơn Bão/Sunset – Hoàng Hôn (Phạm Doanh chuyển ngữ)

Sóng – Tranh: Mai Tâm

Before The Storm

 

Rain tomorrow, but tonight the sky is clear, the stars shine.

Still, the rain’s coming,

maybe enough to drown the seeds.

There’s a wind from the sea pushing the clouds;

before you see them, you feel the wind.

Better look at the fields now,

see how they look before they’re flooded.

 

A full moon. Yesterday, a sheep escaped into the woods,

and not just any sheep—the ram, the whole future.

If we see him again, we’ll see his bones.

 

The grass shudders a little; maybe the wind passed through it.

And the new leaves of the olives shudder in the same way.

Mice in the fields. Where the fox hunts,

tomorrow there’ll be blood in the grass.

But the storm—the storm will wash it away.

 

In one window, there’s a boy sitting.

He’s been sent to bed—too early,

in his opinion. So he sits at the window—

 

Everything is settled now.

Where you are now is where you’ll sleep, where you’ll wake up in the morning.

The mountain stands like a beacon, to remind the night that the earth exists,

that it mustn’t be forgotten.

 

Above the sea, the clouds form as the wind rises,

 

 

Trước Cơn Bão

 

Ngày mai mưa, nhưng đêm nay bầu trời trong xanh, những vì sao tỏa sáng.

Tuy nhiên, cơn mưa đang đến,

có thể đủ để nhận chìm các hạt giống.

Có gió từ biển đẩy mây bay;

trước khi bạn nhìn thấy chúng, bạn cảm thấy gió.

Tốt hơn bây giờ hãy nhìn vào các cánh đồng,

xem chúng trông như thế nào trước khi bị ngập.

 

Trăng tròn. Hôm qua, một con cừu thoát vào rừng,

và không phải bất kỳ con cừu nào – cừu đực, cả tương lai.

Nếu chúng ta gặp lại nó, chúng ta sẽ thấy xương nó.

 

Cỏ hơi rùng mình; có lẽ gió đã lướt qua.

Và những chiếc lá ô liu non cũng rùng mình như thế.

Chuột trên các cánh đồng. Nơi con cáo đi săn,

ngày mai sẽ có vết máu trên cỏ.

Nhưng cơn bão – cơn bão sẽ xóa sạch nó.

 

Một cậu bé ngồi bên cửa sổ.

Nó đã được bảo vào giường — theo ý nó là quá sớm.

Vì vậy, nó ngồi bên cửa sổ—

 

Bây giờ mọi thứ đã được giải quyết.

Nơi bạn đang ở bây giờ là nơi bạn sẽ ngủ, nơi bạn sẽ thức dậy vào buổi sáng.

Ngọn núi sừng sững như một ngọn hải đăng, để nhắc nhở đêm rằng trái đất tồn tại,

rằng nó không được quên lãng.

 

Trên biển, những đám mây hình thành khi gió nổi lên,

 

 

 

 

dispersing them, giving them a sense of purpose.

 

Tomorrow the dawn won’t come.

The sky won’t go back to being the sky of day; it will go on as night,

except the stars will fade and vanish as the storm arrives,

lasting perhaps ten hours altogether.

But the world as it was cannot return.

One by one, the lights of the village houses dim.

and the mountain shines in the darkness with reflected light.

 

No sound. Only cats scuffling in the doorways.

They smell the wind: time to make more cats.

Later, they prowl the streets, but the smell of the wind stalks them.

It’s the same in the fields, confused by the smell of blood,

though for now only the wind rises; stars turn the field silver.

 

This far from the sea and still we know these signs.

The night is an open book.

But the world beyond the night remains a mystery.

 

 

 

 

phân tán chúng, tạo cho chúng cái cảm giác có mục đích.

 

Ngày mai bình minh sẽ không đến.

Bầu trời sẽ không trở lại là bầu trời của ban ngày; nó sẽ tiếp tục vào ban đêm,

ngoại trừ những ngôi sao sẽ mờ dần và tan biến khi cơn bão đến,

có lẽ kéo dài mười giờ.

Nhưng thế giới không thể trở lại như trước.

Từng ngọn đèn trong làng mờ nhạt dần

và ngọn núi tỏa sáng trong bóng tối với ánh sáng phản chiếu.

 

Không có âm thanh. Chỉ có những con mèo gấu ó trên các ngưỡng cửa.

Chúng ngửi thấy gió: đã đến lúc tạo thêm mèo.

Sau đó, chúng rảo trên đường phố, nhưng mùi của gió theo bước chúng.

Trên cánh đồng cũng vậy, bị lẫn loạn  bởi mùi máu,

dù bây giờ chỉ có gió nổi lên; các vì sao hóa bạc cánh đồng.

 

Cách xa biển như thế mà chúng ta vẫn biết những dấu hiệu này.

Đêm là một cuốn sách mở.

Nhưng thế giới bên ngoài màn đêm vẫn là một bí ẩn.

 

 

 

 

Sunset

 

At the same time as the sun’s setting,

a farm worker’s burning dead leaves.

 

It’s nothing, this fire.

It’s a small thing, controlled,

like a family run by a dictator.

 

Still, when it blazes up, the farm worker disappears;

from the road, he’s invisible.

 

Compared to the sun, all the fires here

are short-lived, amateurish—

they end when the leaves are gone.

Then the farm worker reappears, raking the ashes.

 

But the death is real.

As though the sun’s done what it came to do,

made the field grow, then

inspired the burning of earth.

 

So it can set now.

 

 

Hoàng Hôn

 

Cùng lúc mặt trời lặn,

một công nhân nông trại đang đốt lá rụng.

 

Ngọn lửa này chẳng là gì.

Đó là một chuyện nhỏ, được kiểm soát,

giống như một gia đình được điều hành bởi một nhà độc tài.

 

Tuy nhiên, khi nó bùng lên, người nông dân biến khuất;

Nhìn từ mặt đường, anh ta vô hình.

 

So với mặt trời, tất cả các đám cháy ở đây có đời sống ngắn ngủi, nghiệp dư—

chúng chấm dứt khi hết lá.

Sau đó người nông dân lại xuất hiện, cào đống tro tàn.

 

Nhưng cái chết là có thật.

Như thể mặt trời đã làm những gì phải làm,

làm cho cánh đồng phát triển, sau đó

đã gây cảm hứng cho việc đốt cháy mặt đất.

 

Vì vậy bây giờ, nó có thể lặn rồi.

Phạm Doanh chuyển ngữ