11/10/2020
Phạm Doanh: Một lần gặp gỡ để rồi (1)

Khung cửa hẹp – Tranh: Hoàng Thanh Tâm

 

Những vệt trắng kẻ hàng trên mặt đường xa lộ thản nhiên vụt qua trước mặt Công Huyền Tôn Nữ Thùy Như. Đoạn đường gần 30 dặm đã sắp hết, bảng chỉ ngã ra hướng Springfield hiện ra trước mặt. Xe vừa ra khỏi xa lộ Thùy Như thấy bên phải có một bãi đậu xe của KFC, Như đậu vào, tắt máy xe và thừ người suy nghĩ về những điều sắp đến, nửa mong đợi, nửa ngại ngùng khôn tả.

“Cuối cùng anh ấy đã đến!”

Người mà Thùy Như chưa hề biết mặt cũng như người ấy chưa biết mặt Thùy Như. Như nhớ lại sáng nay khi chuông điện thoại reo:

– Hello?

– Hello, Thùy Như đó phải không?

– Thưa ai ở đầu giây đó ạ?

– Anh đây, Như có nhận ra anh không?

Trái tim Thùy Như chợt chùng xuống trong nỗi vui mừng vì nhận ra giọng nói ấm áp nhẹ nhàng đó.

– Ồ, anh Tùng đó hả, phải Như đây anh ạ, Như không nghĩ là anh vì giờ này bên Hawaii của anh là 3 giờ sáng mà, anh thức khuya thế?

– Không đâu Như ạ, bây giờ là 9 giờ sáng đó.

– Anh đùa Như nhé, đó là giờ bên Như mà.

– Anh nói thật đó.

Một ý nghĩ thoáng qua đầu Thùy Như làm nàng không tự chủ được, giọng trở nên ấp úng lạ

– Anh nói vậy là sao? chẳng lẽ …

– Đúng đó Như ạ, Như có nhớ lần mình nói với nhau cả 2 tiếng trên Internet về chuyện gì không?

– Anh … anh ….. Như phải … ngồi xuống ghế đây, thật vậy hở anh?

Thùy Như nghe tiếng thở của mình dội vào ống nói rõ rệt quá làm nàng phải bịt ống lại, 1 thoáng im lặng ở hai bên.

– Anh đến chiều hôm qua.

Lại im lặng, Thùy Như nghe tiếng tim đập mạnh, khác hẳn các lần nói chuyện điện thoại với Tùng trước đây, lúc nào Như cũng liến thoắng và cười khanh khách. Nàng ngập ngừng:

– Anh … Như …

Giọng người đàn ông vẫn trầm tĩnh nhưng có hơi nhỏ đi:

– Như không chờ đợi việc này phải không? …. không sao đâu Như ạ, lỗi tại anh không báo trước thôi … và không có sự nhận lời của Như mà cứ đến, … nếu không tiện cho Như thì thôi, mai anh về lại.

Thùy Như lạc giọng đi:

– Đừng anh, … Như … Như vẫn mong đợi ngày này từ lâu lắm, … thế mà vẫn bất ngờ đến hốt hoảng thôi, anh hiểu cho Như nhé.

Lại một phút im lặng, chỉ nghe tiếng thở cố giữ khỏi dồn dập ở hai đầu giây:

– Thế … Như có muốn gặp anh không?

– Có anh … mà … Như hơi sợ.

– Anh cũng suy nghĩ lâu lắm mới đến đó … chuyện này mình đã phác họa ra với nhau cả bao nhiêu lần rối, Như nhớ không?

– Em biết … – Như bất giác xưng em, đây là lần đầu tiên, mặc dù khi nói chuyện với nhau qua Internet Như dùng chữ em rất tự nhiên, nhưng dù sao khi đánh máy qua bàn phím vẫn có sự khác biệt hơn là lời nói – … không những em nhớ chứ, mà em còn tự phác họa chuyện đó trong đầu óc mình không biết bao nhiêu bận. Anh … mình có giữ đúng thỏa thuận không anh?

– Có em ạ … nếu một người trong chúng ta không đồng ý thì không ai sẽ thấy mặt ai cả, không thấy nhau, không nói tên thật, không cho địa chỉ và coi như không hề gặp nhau, đúng không em?

Một phút trôi qua, lâu như khoảng thời gian vô tận, Như ngập ngừng hỏi:

– Anh đang ở đâu đó?

– Hotel Holiday Inn ở Springfield, ở giữa thành phố của Như và phi trường, cách chỗ Như khoảng 30 dặm.

– Em biết rồi, em đi làm trên xa lộ có thấy bảng quảng cáo Holiday Inn.

– Em đến, đừng vào Reception Hall mà nhìn qua bên trái thấy hồ bơi…

– Chờ em ghi lại …

Thùy Như viết mà thấy chữ mình run trên trang giấy.

– em đi đến hàng rào hồ tắm sẽ thấy một cửa ra vào thông hotel với hồ tắm, vào đó sẽ thấy ngay thang máy. Như bấm tầng 2, đến nơi ra khỏi thang máy quẹo phải, anh ở phòng 214 cách thang máy 1 phòng.

– Em đang ghi lại đây …, phòng 214 … bên phải … thang máy…

– Ngoài cửa có 1 hộp mã số, từ 0 đến 9, Như bấm mã số để mở cửa là 3476 ….. Như nhớ cả chứ?

– Vâng, trước khi mở cửa em sẽ gõ 2 lần 3 tiếng như mình đã hẹn nhé, anh hứa là không ra mở cửa và không nhìn ra lúc em vào phải không ?

– Phải anh giữ lời hứa đó, số Tel của anh là 877-0214, em cần bao nhiêu lâu để đến?

– Nếu em đi bây giờ thì 2 tiếng nữa đó anh, nhưng …

– Nhưng sao hở Như?

– Em … em cũng không biết nữa …

– Em cứ suy nghĩ đi, anh sẽ đợi em cả ngày hôm nay, nếu đến 8 giờ tối mà em không đến thì anh hiểu, không sao đâu Như, Như đừng đến nếu em không muốn hay em sợ nhé.

– Cám ơn anh …

– Thôi nhé Như, anh đợi em.

– Vâng, chào anh.

Như ngồi trên xe mà trong đầu vẫn còn vang những lời nói chuyện với Tùng lúc sáng. Sau khi bỏ điện thoại xuống, Như cảm thấy trong lòng những cảm xúc khó tả, vừa hồi hộp mong chờ vừa băn khoăn vì sắp nhập vào một chuyện mà bình thường với bản tính của Như chắc nàng không dám làm là đi gặp một người chỉ quen qua Internet, mặc dù sau 1 năm họa thơ với nhau, một tình cảm dịu dàng đã dần dần xâm chiếm tâm hồn Như.

Ngày nào nàng cũng bật máy vào mạng để tìm đọc thơ của Tùng, Thanh Tùng, còn bút hiệu Thùy Như của nàng là dựa theo tên thật Thùy Ngân. Bao nhiêu thơ của Tùng, Thùy Như đều in ra để giữ thành tập và đọc lại nhiều lần. Dĩ nhiên là Thùy Như rất thích những bài Tùng làm cho nàng, đến cả 50 bài mà sau đó Tùng xếp lại thành Trường Khúc Thùy Như .

Trong cái lãng mạn của những người làm thơ, họa thơ với nhau và cả năm trò chuyện hằng giờ trên mạng, họ đã thấy rất gần gũi nhau về nhiều khía cạnh tâm hồn và đời sống. Tùng có vẻ lớn hơn Như độ 10 tuổi và thơ Tùng dù không phải là những tuyệt tác nhưng làm Như rung động rất nhiều vì nó mang những u uẩn tha phương, tình tự quê hương và nhất là những bài thơ về những cuộc tình không trọn vẹn mang những xót xa vô bờ, không biết có phải Như cũng cùng tâm trạng mà thơ Tùng đã gợi lên đó không?

Rồi tình yêu dần dần trở nên đằm thắm hơn, chính Như là người đi trước trong việc ra ngoài phạm vi, ra ngoài thế giới ảo trên mạng. Như đã cho Tùng số điện thoại của mình và mong muốn Tùng gọi để ít nhất được nghe tiếng nhau. Lần đầu nói với nhau, Như rất mắc cở và dè dặt như cô gái mới lớn, khác hẳn trong lúc trò chuyện qua Net, có lẽ Tùng cũng thấy như vậy nên chỉ thỉnh thoảng mới gọi còn hầu như mỗi ngày đều gặp nhau trên Net, tình yêu cho nhau bằng những lời thơ lúc ý nhị kín đáo, lúc tình tứ nồng nàn.

Hai người đã mơ đến một ngày gặp nhau, lần đầu sẽ ở một nơi hoàn toàn không ánh sáng để đừng thấy mặt nhau, nếu không hợp sẽ trở về tình trạng trước đó, vẫn không biết gì về cá nhân hay đời tư nhau cả.

Như sửa kính chiếu hậu để nhìn lại khuôn mặt mình, một gương mặt hoàn mỹ với những đường nét thanh tú vẫn làm say mê bao nhiêu người khác. Vì đã dang dở một lần nên Như rất thận trọng trong việc giao thiệp ngoài đời. Trong sự nặc danh của Internet nàng ít ngần ngại hơn vì không ai biết ai cả. Bây giờ sắp đến lúc ra khỏi sự ẩn danh an toàn đó nàng thấy bối rối rất nhiều. Ngẫu nhiên mà bé Khang lại ở chơi nơi cô chú thêm 1 tuần nữa nên Như ở nhà có một mình. Như đội lại lên mái tóc cái khăn Hermes và đeo cặp kính mát chiếm gần nửa gương mặt vào, kiểm soát lại một lần nữa trong kính và tự nhủ : “Như vậy chắc không ai nhận ra mình cả “, mặc dù Như ít giao thiệp với người Việt chỉ trừ những lúc đi chợ Việt Nam.

– Anh ấy chờ đã 5 tiếng rồi Như nghe mình tự nói với mình như thế.

Khách sạn Holiday Inn thuộc loại 3 sao, không quá sang trọng nhưng đầy đủ tiện nghi và sạch sẽ, Thùy Như lái xe vào bãi đậu xe phía sau lưng khách sạn. Mùa này ít du khách nên bãi đậu xe chỉ lác đác vài chiếc, xe thật của Thùy Như là một chiếc pickup nàng sắm để chở các chậu cây cho tiện (Thùy Như rất thích trồng lan) rất khác với các xe du lịch của bạn bè và người quen nên hôm nay Như để lại nhà mà thuê một chiếc Neon thông dụng và không có gì đặc biệt. Vẫn nguyên khăn đầu và kính đen Như cố trấn tĩnh sự hồi hộp của mình khi ra khỏi xe và đi vòng ra phía trước, chân bước mà nghe như run run. Đi ngang qua cổng chính nàng liếc vào chỉ thấy 1 receptionist đang cúi đầu đọc giấy tờ.

Thùy Như rảo bước về phía hồ bơi như Tùng đã tả, mặt trời buổi trưa tháng năm không gay gắt nên không đủ sức nóng để quyến rũ khách trong hotel xuống hồ bơi, chỉ vài người nằm trên ghế phơi nắng. Không gian êm ả, thỉnh thoảng thoáng từ phía xa lộ tiếng xe mỗi lúc có vận tải chạy ngang.

Thùy Như ra khỏi thang máy quẹo về phía tay phải, chỉ vài bước là đến trước cửa phòng số 214, lúc này tim Như đập loạn cả lên, nàng phải dựa lưng vào tường một lát để trấn tỉnh, mắt đăm đăm nhìn vào nắm cửa phòng. Đèn hành lang mờ cộng thêm kính đen đang đeo nên Thùy Như phải tập trung mới thấy hộp mã số bên cạnh cửa, nàng đếm thầm 3476, 3476.

Thùy Như nhắm mắt lại trong 1 phút, thở hắt ra rồi gõ run run lên khung cửa gỗ 3 lần, và lại 3 lần, bên trong vẫn im lìm. Thùy Như bấm mã số mở cửa phòng rồi xoay nhẹ nắm cửa, đẩy thật nhẹ, bên trong không có một tia sáng. Nàng đẩy cửa đủ để lách thân mình vào rồi đưa tay đóng cánh cửa sau lưng mình. Một vùng bóng tối tràn ngập như đêm không trăng sao, tối đến đau nhức đôi mắt làm Như phải tháo kính ra. Chắc Tùng đã đóng tất cả các màn cửa thật kỹ để không một tia nắng nào lọt được vào. Như dựa lưng vào cửa, nhắm mắt lại để nghe tim đập như trống trường, đôi chân cơ hồ không đứng vững.

Một tiếng nói như gió thoảng, cố tình thật nhỏ để cho Như khỏi giật mình:

– Như đó hở, cám ơn trời vì em đã đến, đứng yên nhé em, đừng bước đến khéo vấp đó.

Như nhận ra giọng nói nhẹ nhàng mang âm hưởng miền Bắc của Tùng.

– Vâng, tối quá đó anh.

– Bây giờ em lần theo tường khoảng hết cánh cửa thì có 1 ghế nệm đó Như, anh sẽ dắt tay em nếu em không ngại.

– Vâng anh để Như tự tìm được.

Thùy Như lần theo tường cho đến lúc tay nàng chạm thành ghế trơn láng của chiếc ghế mà Tùng đặt gần cửa. Nàng ngồi vào ghế, bây giờ mắt đã quen, nên thấy không còn đau mắt nhưng vẫn không thấy gì rõ rệt. Giọng Tùng lại cất lên:

– Anh ngồi đối diện với em cách khoảng hai thước đó, bây giờ anh quay mặt lại nhé?

– Dạ ..

Một thoáng yên lặng bao trùm hai người, Thùy Như chỉ cảm giác là có người trước mặt qua tiếng thở nhẹ đều hòa với tiếng rù rì của máy điều hòa không khí. Ngược lại ngay từ lúc Thùy Như vào, Tùng đã nghe ngây ngất một mùi thơm khó tả, dìu dịu như Ngọc Lan thoang thoảng khắp phòng. Chiếc ghế Như ngối rất thoải mái, êm ái nên cũng làm cho Như dễ chịu hơn.

– Cám ơn em!

Tùng nói nhỏ gần như thì thào.

– Sao lại cám ơn em?

Giọng Thùy Như cũng như gió thoảng.

– Vì em đã không ngại mà đến đây.

– Anh đi ngàn dặm xa hơn em chứ.

– Em có sợ không?

– Bây giờ thì bớt rồi, nhưng em vẫn hồi hộp lắm.

– Cứ coi như mình đang nói qua internet hay qua điện thoại nhé em.

– Dạ …

Lại yên lặng, Như tháo khăn, hất đầu cho mái tóc trở về vị trí cũ, xõa nhẹ chấm vai.

– Em vừa tháo khăn che tóc phải không?

– Oh, sao anh biết, anh thấy rõ hơn em sao?, anh ăn gian em nhé.

– Không đâu, anh cảm nhận mùi tóc em thôi.

Trong bóng tối Thùy Như cảm thấy mình đỏ mặt.

– Em tìm đến đây có dễ không?

– Có anh, anh chỉ chính xác lắm.

– Anh! …

– Anh đây này Như.

– Tối như thế này em cứ ngỡ là đang nằm mơ như đã từng mơ .

– Đúng rồi đó em, chúng ta đang ở trong một giấc mơ, anh chỉ muốn đừng bao giờ thức dậy.

– Anh! ….

– Em! ….

Một nỗi nhẹ nhàng thanh thản chiếm hết đầu óc Thùy Như, không còn một chút lo sợ nào cả, Thùy Như tựa đầu vào thành ghế, nghe giọng Tùng dịu dàng kể chuyện trên đường từ Hawaii đến đây mà không hiểu gì cả ngoài âm thanh êm ái, bất giác Thùy Như đưa tay về phía bên phải mà không chạm thành ghế, theo cánh tay nàng nhận thức được đó không một ghế đơn mà là 1 sofa, Thùy Như không tự chủ được cứ nhoài người về phía bên phải để tìm thành ghế, bất chợt tay nàng đụng phải một gối thật êm. Như kẻ mộng du, Thùy Như úp mặt vào chiếc gối thơm mềm, xoãi người nằm dài trên chiếc ghế, tưởng như đang ở nhà mình.

“Em mang cho ta một đóa Quỳnh, Quỳnh thơm hay môi em thơm?

Em mang cho ta một khối tình, miệng cười khúc khích trên lưng.”

….

Tiếng nhạc Trịnh Công Sơn do một giọng ca nữ trong vắt, hát bài mà Thùy Như rất thích, càng làm cho Như cảm thấy như trong một không gian quen thuộc.

Lúc buổi trưa trời nắng, lại ngồi trong xe nghĩ ngợi khá lâu nên Thùy Như chỉ cần ngả mình trên cái ghế êm ái, gối đầu vào gối trắng tinh còn thơm mùi thuốc giặt là cảm thấy một niềm thư thái bên cạnh sự hiện diện của một người mới gặp mà đã thân thiết như từ lâu.

Thùy Như gọi nhỏ:

– Anh ơi!

– Gì hở em?

– Như thích được anh ru em ngủ bằng các bài thơ của anh.

Tùng dùng cái điều khiển cho tiếng nhạc từ từ nhỏ dần rồi tắt hẳn, sau một thoáng trầm tịch, giọng anh dịu dàng ngân lên:

À ơi

Ru em vào giấc mơ vàng

Rất nhiều thương mến nồng nàn đấy em

Ngủ ngon nhé, gối thơm mềm

Anh ngồi bên cạnh trong niềm yêu thương

Từ miền cát trắng thùy dương

Anh thu cơn gió đến giường ru em

Dạt dào như tiếng sóng đêm

Tiếng anh ru nhẹ êm đềm thiết tha.

….

À ơi tuyết trắng nơi này

Anh ru em ngủ cho say giấc nồng

Xin em đừng chút bận lòng

Ngày mai thức dậy nắng hồng múa ca

Thôi nhé em, ngủ đi mà

Có anh bên gối, giấc ngà ngọc đây

À ơi em ngủ cho say

Hương thơm tình ái tràn đầy chiếu chăn.

….

Nằm đây trên gối lụa hồng

À ơi ngủ trọn giấc nồng nhé em

Gió đông dù thổi qua thềm

Có anh đắp khẽ chăn mềm ấm thân

Thời gian tích tắc trôi dần

Anh ngồi ngắm nét thiên thần thanh tao

Lời ru giọng hát ngọt ngào

À ơi bé ngủ đi nào bé thương.

Các câu thơ ru ngủ của Tùng, hơn nửa số Thùy Như đã thuộc nhưng hôm nay nghe chính Tùng ngâm khẽ bên tai, Như mới thấm tận đáy lòng những lời ngọt ngào như mộng đó, trong niềm hạnh phúc ngập tràn, Thùy Như ngủ thiếp đi trên ghế. Tùng lắng nghe nhịp thở đều đặn của người con gái gần bên mà nghe dâng lên những cảm giác phức tạp, một phần thì sung sướng vô biên, một phần lại xót xa vô tận.

Trong bóng tối bao phủ căn phòng, trong mùi hương tỏa từ thân mình người thiếu nữ mà anh đã mang lòng thương mến qua các lần gặp gỡ trên Net, Tùng nghe day dứt trong lòng vì những băn khoăn, không biết việc mình đang làm có đúng hay không. Trước khi gặp Như, Tùng cũng thao thức rất nhiều và cũng nghĩ rằng chuyện này sẽ không bao giờ xảy ra được, chỉ lại mộng tưởng trong thế giới ảo của văn thơ. Khi đến nơi gọi điện thoại cho Như và chờ trong 5 tiếng dài như một đời người, Tùng đã cho rằng Như sẽ không đến.

Nhưng giờ đây chắc chắn không phải là giấc mộng, chắc chắn là Tùng đang thức và đang bên cạnh người mơ trong khoảng cách một tầm tay.

Thời gian trôi qua lặng lẽ trong tiếng nhạc mơ hồ.

 

….

Thùy Như chợt mở mắt ra nhưng trong khoảng khắc chưa nhận thức được là mình đang ở đâu, sau một lúc định thần lại mới nhớ đến chuyện trong ngày trước khi ngủ thiếp đi. Như buột miệng gọi:

– Tùng ơi, anh ơi!

Vẫn giọng nói nhẹ nhàng ấm cúng bên tai Như:

– Anh vẫn bên cạnh em đây, em ngủ có ngon không?

– Ồ, em ngủ thật đấy à, xin lỗi anh nhé, chắc tại em vừa mệt mà lại được anh ru nữa đó.

– Không có gì mà Như phải xin lỗi cả, thời gian vừa rồi là một lúc hạnh phúc của anh, được canh giấc cho em.

Thùy Như ngồi dậy, theo bản năng của người phụ nữ để tay kiểm soát lại quần áo trên mình, không thấy gì khác, nàng chợt mắng thầm mình là đã quá đa nghi. Thùy Như lại cảm thấy như có một thân hình ở rất gần trước mặt mình, Như nhẹ nhẹ đưa tay ra phía trước, nhưng khi duỗi thẳng cả cánh tay vẫn không chạm phải cái gì xung quanh mình cả, Như lại càng đỏ mặt vì bị cảm giác của mình đánh lừa. Nàng hỏi nhỏ:

– Em ngủ lâu không anh?

– Lúc nãy chuông nhà thờ vừa gõ 7 giờ chiều, em ngủ khoảng 3 tiếng đó .

– Em thật đáng trách, đến trò chuyện với anh mà lại ngủ mất.

– Lúc Như ngủ anh vẫn nói chuyện với em đấy chứ.

– Thật hả anh ? Như thấy vui vui, thế anh nói gì với em vậy?

– Nói về giấc mơ của một đời người, miệt mài tìm hạnh phúc .

Thùy Như nghe những lời Tùng vừa nói mà tưởng như đã được nghe từ lúc nào, nàng tự hỏi có phải là đã nghe trong giấc ngủ nên bây giờ nhớ lại hay không? Dù sao đi nữa cảm giác quen thuộc gần gũi vơ’i Tùng càng lúc càng tăng, ngay cả những lúc hai người không nói gì, không thấy nhau mà vẫn cảm thấy rất gần như lúc nãy Như cảm thấy tưởng chừng đưa tay ra là đụng thân hình nhau .

Tùng khẽ bảo:

– Em cẩn thận nhé, anh đưa một cái bàn nhỏ ra trước mặt em đây … xong rồi đó em … trên bàn có khăn cho em lau tay, có nho có bánh và nước suối đó.

– Cám ơn anh, anh chu đáo quá.

Thùy Như đưa tay từ từ quan sát phía trước, uống một ngụm nước mát lịm và ăn vài trái nho không hột ngọt lừ, Như thoáng nhận ra Tùng cũng làm như vậy vì suýt nữa hai người chạm tay nhau .

Sau một lúc Như nói:

– Em ăn đủ rồi anh ạ.

– Anh cất cái bàn cho khỏi vướng em nhé.

Như nhận thấy hình như Tùng thuộc lòng vị trí khắp phòng nên bưng cái bàn đi cất nhẹ nhàng không va chạm vào vật gì.

– Anh Tùng làm thơ hay quá, Như thích đọc thơ anh lắm.

– Cám ơn Như quá khen, từ lúc họa thơ với Như anh mới có nhiều cảm xúc để làm đấy.

Sau một phút yên lặng, Tùng nói tiếp:

– Em là hồn thơ của anh.

Như bất giác cúi đầu dù vẫn biết Tùng không thấy mình.

– Anh ở đây bao lâu?

– Một tuần hoặc đến lúc Như không đến đây nữa.

Như nghe giọng mình lạ đi khi nàng khẽ nói:

– Em sẽ đến mỗi ngày nếu anh muốn.

– Cám ơn em, anh không có điều gì mong hơn thế nữa.

– Bây giờ anh cho em về nhé, mai em lại đến.

– Ừ bé về đi, lái xe cẩn thận nhé, mai khi nào em đến?

– Buổi sáng em còn ít chuyện phải làm, khoảng 1 giờ trưa em đến, trước đó em sẽ đi Falls Church chỗ gọi là Thương Xá Eden đểễ mua thức ăn mình ăn tối chung.

– Như vậy nhé, buổi sáng anh cũng đi ra ngoài, anh sẽ về phòng trước 1 giờ để mình không gặp nhau ở ngoài, em nhớ đừng đến sớm hơn nhé.

– Anh … em về …

– Ừ thôi em về, anh vào phòng trong để em mở cửa nhé.

Tiếng chân Tùng đi vào bên trong vừa tắt, Thùy Như đội khăn lên đầu, mở cửa lách ra ngoài, đeo kính lên mắt và đi ra xe mà không gặp người nào cả.

Trên đường lái về Thùy Như thấy lòng lâng lâng như kẻ vừa uống rượu cần, nàng quay cửa kính xe lên và vặn máy điều hòa không khí thật lạnh cho tỉnh người. Vào đến nhà không kịp thay quần áo, Thùy Như nằm ngay lên giường mà cứ tưởng mình vừa mới thức dậy sau một cơn mơ kỳ diệu và đầy ngất ngây mới lạ.

“Mai anh nhé, mai nhé” Thùy Như lập lại câu đó không biết bao nhiêu lần.

Trong khách sạn, Tùng úp mặt vào cái gối Như gối lúc chiều nghe mùi thơm trên tóc người yêu còn vương lại, Tùng thì thầm:

– Lạy trời, xin trời mau sáng cho.

Thành phố Chevy Chase vào một buổi sáng sớm tháng năm thật đẹp, trời xanh trong vắt, nắng vàng chiếu lên những ngôi nhà nóc đỏ, tường vôi trắng trong khu vực Thùy Như đang sống.

Mỗi lần Như cho ai biết địa chỉ người ta đều ngạc nhiên và hỏi lại xem có đúng không, vì một tài tử khôi hài có tiếng của Mỹ cũng lấy tên Chevy Chase. Không biết anh ta có xuất thân từ cái thành phố nhỏ nhắn xinh xắn cạnh Thủ Đô Washington D.C. này hay không?

Như dậy từ lâu, đúng hơn là những cơn ngủ ngắn chen kẽ với những lúc trăn trở thao thức, Như cố hình dung nét mặt của Tùng qua giọng nói mà chỉ thấy trong đầu một hình dáng lãng đãng khi gần khi xa như hình ảnh Tùng trong những giấc mơ mà Như đã gặp. Nhiều lúc Như bắt gặp mình đang tạo những nét thật đẹp cho Tùng nên lắc đầu xua đuổi đi.

“Tùng ơi! dù ngoại hình anh như thế nào đi nữa em cũng không cần, anh có biết không?”

Điện thoại đến người em gái hỏi thăm bé Khang xong, Như gọi vào sở để lấy ngày nghỉ. Từ giàn nhạc trong phòng khách vọng lên những tình khúc Trịnh công Sơn thật nhẹ nhàng, hình như cũng là những bài Như nghe hôm qua, chắc Tùng nghe lời giới thiệu của Như về cuốn băng đó.

Như ngồi vào bàn trang điểm, nhìn trong gương để thấy một khuôn mặt thanh thanh với đôi mắt thật to được tăng thêm nét kiều diễm bằng hàng mi dài tự nhiên. Như mọi ngày việc trang điểm của Như rất nhanh chóng, không cần kẻ mắt hay vuốt dài lông mi (mascara) và tô mí mắt mà Như chỉ thoa nhẹ một chút phấn lên gò má và tô son màu đỏ nhạt, nhưng hôm nay sau khi xong Như ngắm mình thật lâu trong gương với bao ý nghĩ vẫn vơ trong đầu không sao sắp xếp được.

Sau khi đi công chuyện và đi chợ Việt Nam ở Falls Church về khoảng trưa Như vừa xuống xe thì nghe tiếng gọi giật giọng đằng sau lưng:

“Ngân! Thùy Ngân!”

Suýt tí nữa thì Như đánh rơi chùm chìa khóa trên tay khi nghe cái giọng quen thuộc nhưng khó chịu đó. Một người đàn ông từ phía bên kia đường bước rảo sang.

– Cô đi đâu thế? làm gì mà đeo khăn kín mít thế kia? suýt nữa thì tôi không nhận ra, xe cô đâu mà lại đi xe này của ai thế? thằng Khang đâu?

Sự xuất hiện đột ngột của gã đàn ông làm khung trời chợt như xám lại mặc dù nắng vẫn trong. Gã đàn ông ăn mặc rất đúng mốt, chải chuốt từ đầu đến chân, theo bề ngoài mà nói thì hắn rất đẹp trai. Như rùng mình nhớ lại những năm chung sống. Ngày cưới nhau ai cũng tấm tắc về cặp Tân Lang Tân Nương thật đẹp, thế mà chỉ nửa năm sau, Tiến, tên hắn, đã ngựa quen đường cũ, lê la khắp các phòng trà, với tiếng đàn điêu luyện và bộ vó điển trai của hắn thì chuyện tán gái không có gì là khó.

Như biết được điều đó vì hắn thường quá nửa đêm say khướt bò về nhà, dù vẫn chịu đựng sự bê tha của hắn nhưng càng ngày hắn càng tệ bạc đánh đập nàng không nương tay, đến nỗi người em gái Như thấy thương tích của chị trên mặt đã đi tố cáo hắn mặc dù Như không đồng ý. Chỉ nhờ sự im lặng không buộc tội hắn của Như trước tòa nên hắn không bị kết án. Sau đó Như đưa đơn ly dị và được giữ bé Khang.

Những câu hỏi liên tiếp của hắn làm Như nửa bực mình nửa lúng túng, nàng chỉ trả lời câu không thể tránh được.

– Bé Khang còn ở trên cô Oánh đến cuối tuần.

– Vậy thì cô mang nó về ngay đi, hôm nay là ngày tôi muốn đưa nó đi chơi đây!

– Sao anh đã nói tuần sau kia mà?

– Thế bây giờ tôi đổi ý có được không nào?

– Cô chú hôm nay đưa Khang đi chơi xa rồi, làm sao đón về được.

– Tôi không biết, cái đó là chuyện của cô.

Như giận tái người vì thái độ của hắn nhưng vẫn phải dịu giọng:

– Thôi anh Tiến, tuần sau anh đến như đã thỏa thuận đi, bây giờ có bay đi San Francisco đón nó thì về cũng không kịp hôm nay mà.

Tiến cười đểu:

– Ừ thì tôi cũng thông cảm cho cô đó … à Ngân này! Anh mới bị đụng xe, phải sửa đó, Ngân cho anh mượn ít tiền được không?

Ngân chán ngán vì biết hắn không bao giờ trả lại như những lần trước, cả tiền cấp dưỡng cho bé Khang theo tòa xử, hắn cũng tìm cách trốn không biết bao nhiêu lần. Mỗi lần Tiến hỏi mượn tiền không được là Như đến khổ với hắn. Như ký cho Tiến một cái cheque và nói:

– này anh cầm $500 đây, có giết tôi cũng không có hơn được.

Tiến nhìn nét mặt của Như biết là không đòi hơn được nên nhăn nhở cười:

– Ấy kìa Ngân, mai mốt anh trả lại cả vốn lẫn lời cho em mà, thôi chào cô vợ đẹp của anh nhé.

Như thừ người nhìn theo đến khi xe của Tiến quẹo sang con đường khác. Nàng không thể tưởng được tại sao ngày xưa lại say mê hắn như vậy. Đúng là cái bên ngoài nhiều khi có thể đánh lừa người ta thật dễ dàng.

Chợt nhìn đồng hồ thấy đã quá 12 giờ, Như bỏ ý định vào nhà rửa mặt, lên xe lái đến Springfield. Vì lo trễ giờ sợ Tùng đợi lâu nên Như không để ý đằng sau xe mình là một cái xe đi theo suốt khoảng đường. Vả lại lâu ngày Như cũng không biết Tiến có xe gì vì hắn đổi xe như chong chóng, khi thì bị đụng hư khi thì đơn giản là thích xe mới.

Lúc nãy Tiến giả vờ quẹo sang đường ngang nhưng thật ra hắn quay lại chờ Như lên xe để theo dõi nàng. Chuyện ra tòa và ly dị đối với Tiến là một mối nhục hắn chưa quên. Khi thấy Như đậu xe vào bãi đậu của Holiday Inn và đi vào khách sạn, hắn cười gằn và phóng xe đi thẳng.

Sự kiện vừa gặp làm Như mất đi phần nào niềm vui vừa có lúc ban sáng, nàng đến trước phòng Tùng, gõ cửa như hôm qua để Tùng biết . Như đợi một thoáng rồi mở cửa lách vào phòng. Bóng tối trong phòng hôm nay không còn khả năng làm nàng e ngại nữa.

– Anh … Em đây …. vừa nói Như vừa ngồi vào ghế một cách gọn gàng như thể nàng đã quen với vị trí của cái ghế từ lâu.

– Em khỏe không? Tối qua anh không ngủ được! tiếng Tùng nhẹ nhàng nói.

– Oh thế anh có mệt không?

– Không em ạ, không ngủ vì vui sướng thì làm sao mà mệt, và sáng anh có chợp mắt được một lúc đó.

Hai người lặng yên một lúc lâu.

– Em có chuyện gì buồn phiền phải không?

– Sao anh biết?

– Từ lúc em vào đến giờ, em chưa tháo khăn cột tóc ra và em mới thở dài đó.

Đang còn bực vì chuyện gặp Tiến mà Như cũng phải bật cười vì sự tinh tế của Tùng, nàng gỡ cái khăn xuống, lắc đầu cho mái tóc tung ra bồng bềnh.

– Oh, sao anh tinh thế, cứ như là anh thấy tất cả mọi thứ trong bóng tối vậy.

– Anh quen với bóng tối … lại ngửi thấy mùi tóc của em rồi đó.

– Vâng em mới tháo khăn đấy.

– Cho anh xem …. à không …, đúng hơn là cho anh cầm khăn được không?

– Đây anh, phía trước anh đó.

– Như cứ tung lên trời đi, anh đón lấy.

Như tung chiếc khăn lên trời, chiếc khăn tơ mỏng từ từ bay xuống, nàng cảm thấy chiếc khăn được đón rất khéo, một góc khăn chạm nhẹ bàn tay nàng còn để trước mặt và luớt theo sức kéo về phía trước.

Tự nhiên Như chợt nghĩ:

“Hay anh ấy mù, người mù mới tinh tường và khéo trong bóng tối như thế ”

Như rùng mình xua đuổi ý nghĩ ấy.

“Không phải đâu, mù thì làm sao anh ấy lên Net được, … hay vẫn có phương tiện cho người mù đọc và viết trên computer rồi. Lạy trời đừng để cho như thế”.

– Khăn tơ mềm mại quá phải không Như, anh thích mùi tóc em còn quyện trong khăn.

– Anh kìa, chưa xin em mà đã ngửi khăn em rồi, em không chịu đâu!

– Anh đền em cái khăn khác nhé?

– Anh …

Tiếng nhạc lại trổi lên nhẹ nhàng, vẫn là những bài hát hai người đều thích. Không gian và thời gian bỗng nhiên chìm vào quên lãng trong tiếng nói chuyện thì thầm của hai người.

…..

Một lúc sau Như nói:

– Em muốn đi rửa mặt một tí.

– Đưa tay đây, anh dắt, không thôi em vấp đó .

– Dạ

Như đưa cánh tay phải ra phía trước mặt và nhắm mắt chờ đợi. Nàng run khẽ khi một bàn tay đụng vào phía trên cổ tay nàng rồi lần xuống bàn tay. Một cái nắm nhẹ, một lắng đọng trong giây lát rồi bàn tay người ấy nâng tay Như đứng lên, hai người dìu nhau từng bước đến khi bàn tay Như được đưa vào một nắm cửa.

– Em vào đi, phía tay phải là nút bật đèn, em đừng mở mắt ngay nhé, sợ chói đấy.

– Dạ

Như xoay nắm cửa, tay kia đưa ra phía trước dò đường, nàng bước vào phòng tắm vẫn trong bóng tối đen ngòm, đóng cửa lại, nhắm mắt và bật đèn. Trước mi mắt nàng bừng lên một vầng sáng, Như lấy tay che mắt và mở mắt từ từ trong lòng bàn tay cho quen với ánh sáng. Căn phòng tắm sáng bóng sạch sẽ, các món tư dụng của Tùng xếp gọn gàng trên kệ trước gương. Bên cạnh gương có một tờ giấy ghi dòng chữ viết tay:

“Please fix the leaking tap!”

Như thở phào nhẹ nhỏm vì biết là Tùng viết lời than phiền này cho khách sạn, thế là Tùng không phải mù. “Mình chỉ hay nghĩ lăng nhăng” Như tự trách mình như thế.

Như tắt đèn phòng tắm đứng yên một lúc để quen lại bóng tối rồi gọi nhỏ:

– Anh ơi em ra này!

Lúc bước ra phòng tắm, chân Như vấp phải tấm thảm, ngã về phía trước trong tiếng kêu thảng thốt. Như vừa chao xuống thì vừa vặn có một thân người đỡ lấy.

Một cánh tay ôm Như cố giữ để đừng ngã nhưng không được. Tùng khi ngã xuống sàn lấy thân đỡ cho Như nên Như không hề hấn gì cả.

Hai người nằm trên nhau, mặt Như dụi vào cổ người đàn ông ấm lạ lùng, hai người như tê dại đi, không cử động được trong một lúc lâu, chỉ nghe hơi thở dồn dập. Rồi cùng một lúc hai làn môi tìm đến nhau trong một xúc động dại khờ. Nụ hôn quấn quýt, mê mãi, vô tận chỉ ngắt quảng bằng những tiếng gọi tên nhau thì thào đến lạc giọng.

– Như ơi tiếng Tùng gọi thì thầm.

– Dạ

– Như ơi

– Em ở đây, ở cạnh anh đây.

– Em có biết anh gọi tên em bao nhiêu lần trong ngày không?

– Em biết.

– Em biết thật sao?

– Phải đó anh, vì em nghe mà.

– Anh yêu em.

– Em yêu anh.

Trong bóng tối dầy dặc bờ môi lại mê mải tìm bờ môi, những nụ hôn thơm mềm nồng ấm không rời làm dại tê đầu óc. Hơi thở dồn dập, thân thể nóng bừng. Như thì thào, mà tưởng không phải là tiếng của mình

– Anh ơi, anh yêu ơi!

Bỗng nhiên Như thấy Tùng lặng yên bất động một lúc lâu.

– Có việc gì thế anh? Như lo ngại hỏi

Tùng ngồi dậy, một tay nâng Như lên, dìu nàng ra ghế.

– Như ngồi xuống đây đi … anh có điều phải cho em biết.

Tùng quỳ trên thảm nhung bên cạnh Như, một tay cầm lấy tay Như áp vào mặt mình 1 lúc, rồi khẽ gọi:

– Như ơi

– Dạ … anh đừng làm em lo .

– Anh không phải là người toàn vẹn …

– Anh đừng suy nghĩ thế, không ai có thể cho mình là toàn vẹn được.

– Anh chưa nói hết ý, anh không phải là người toàn vẹn … thân thể.

Thùy Như lặng người đi chốc lát, một phần hoang mang một phần thương cảm. Bây giờ nàng mới nhớ lại lúc Như ngã Tùng đỡ và khi hôn nhau Tùng cũng chỉ ôm nàng bằng một tay. Như run lật bật để tay lên vai phải của Tùng vuốt dần xuống cánh tay trên …, cùi chỏ … cánh tay dưới … cổ tay … và bàn tay.

Như lấy hai tay cầm bàn tay Tùng, sờ từng ngón rồi giữ chặt trong tay mình. Tùng bóp nhẹ bàn tay Như một lát rồi từ từ đưa lên vai trái.

Như nhắm mắt không dám di động bàn tay, Tùng phải đưa tay Như lần xuống dưới. Như nấc lên một tiếng khi chạm phải bàn tay gỗ bọc da cứng, nước mắt Như chảy giàn dụa trên gương mặt nhỏ xuống đầu Tùng lúc đó úp mặt vào đùi Như. Trong niềm thương cảm chứa chan, Như một tay nắn mãi nhũng ngón tay giả, tay kia ôm lấy đầu Tùng mà khóc rưng rức.

Tùng xoay đầu, hướng một phía mặt lên trên, mắt cũng cay xè, chợt giọt nước mắt của Như nhỏ xuống má Tùng lăn lên khóe môi, Tùng hé miệng để nghe giọt nước làm tê đầu lưỡi.

….

Tùng đứng lên và nói:

– Anh xin lỗi đã làm em buồn phiền, đáng lẽ anh không nên đến đây, đúng ra anh chỉ mong được nói chuyện với em thôi …

Tùng chưa nói hết câu chợt thấy hai ngón tay của Như đặt lên môi ngăn lại.

– Đừng nói thế anh, đừng nghĩ đến chuyện đó nữa nhé, Anh có cái đau trên thân thể thì em cũng có vết thương trong tâm hồn đấy thôi.

– Như thương hại anh nên nói thế phải không?

– Không, em thương anh, muốn chia xẻ với anh niềm đau của chúng mình, không phải thương hại.

Khuôn mặt Như gần sát vào mặt Tùng, Tùng cúi xuống, bờ môi chạm lên gò má Như còn vương dấu nước mắt chưa khô, Tùng ôm chặt Như vào lòng, hôn lên khắp mặt, dừng lại thật lâu trên mắt để uống hết những giọt lệ còn đọng lại trên mi.

Như mềm người trong niềm ngây ngất tận cùng, chỉ thấy ngả theo Tùng xuống giường. Như trong mê sảng hai người quấn vào nhau không rời, Như rợn người trong cảm giác lạ lùng khi bàn tay giả của Tùng chạm phải người nàng. Như nhắm mắt rướn người mỗi lúc môi Tùng lướt trên da thịt, nghe từng khuya áo được mở ra rất nhẹ nhàng nâng niu. Trong bóng đêm bàn tay hai người vuốt ve trên mặt trên người nhau, thay cho thị giác để ghi lại nét mặt, thân hình chưa một lần trông thấy ….

………

Hai thân thể nằm quấn vào nhau, hầu như bất động, vòng tay thỉnh thoảng xiết nhẹ. Không gian như bềnh bồng theo cơn sóng trong đầu vẫn gờn gợn.

– Em …

– Anh …

– Êm ái quá em ơi, anh cám ơn trời!

– Anh ơi!

– Gì hở Như?

Như đưa tay xoa mặt Tùng thật lâu.

– Em muốn … em muốn … thấy anh.

Như dụi mặt vào cổ Tùng, mường tượng ra những đường nét nhận thấy qua xúc giác.

– Vậy ư bé, em không sợ thấy anh xấu, sợ thấy tay giả của anh sao? Còn anh đã biết là em đẹp lắm!

– Em không sợ, còn anh? Sao biết em như thế nào được?

– Có những cái không cần nhìn cũng biết đó, khuôn mặt em thanh tú, da mịn, môi thơm, thân hình thon thả thì làm sao mà không đẹp.

Như cười nói:

– Như vậy anh không cần nhìn Như nhé, để em thấy anh đủ rồi.

– Chờ tí nhé Như, coi chừng chói mắt đấy.

Như cảm thấy Tùng đang đeo vật gì như cái khăn lên mắt mình

– Cái gì thế anh?

– Mặt nạ ngủ như trên máy bay đó em, em đeo vào cho đừng chói mắt, rồi từ từ mở ra sau, anh bật đèn đây.

Tùng kéo tấm chăn mỏng đắp đến vai cho Như và mình rồi bật đèn đầu giường. Ánh đèn đột ngột bừng sáng làm Tùng cũng phải nhắm mắt lại rồi hé đần để làm quen với ánh sáng. Khuôn mặt Như hiện dần trước mắt Tùng, vẫn còn đeo mặt nạ màu đen làm nổi bật làn da trắng mịn, cánh mũi rất thanh và đôi môi dù không còn chút son nào qua những nụ hôn bất tận lúc nãy mà vẫn tươi thắm hé mở để lộ những chiếc răng đều đặn trắng ngần. Bờ vai và hai cánh tay nằm ngoài tấm chăn và mái tóc đen xõa trên gối trắng tinh tạo nên một bức tranh vô cùng quyến rũ. Tùng sững sờ ngắm Như trong một niềm vui sướng không diễn tả, Tùng cúi xuống hôn nhẹ lên làn môi tuyệt diệu và thì thầm:

– Em đẹp quá, Như ơi!

– Anh ăn gian em nhé, thấy em trước, em không chịu đâu.

– Bây giờ anh nhắm mắt lại để em nhìn anh nhé!

– Không anh, anh tháo mặt nạ cho em đi.

Tùng mở hé phía dưới mặt nạ một lúc cho Như quen rồi tháo ra khỏi mắt Như. Trong một khoảng khắc, bốn mắt nhìn nhau vừa ngỡ ngàng vừa trìu mến. Tùng nằm xuống song song với Như, tia mắt vẫn không rời nhau, bàn tay vuốt ve trên khuôn mặt như sợ ánh mắt không thu hết cả hình ảnh được. Như nói:

– Anh trông trẻ hơn em nghĩ.

– Em đẹp hơn mọi sự tưởng tượng trước đây của anh.

– Vậy hở anh, chắc anh chỉ nói cho em vui thôi.

– Thật đấy, Lúc nãy em chưa bỏ mặt nạ ra anh đã thấy Như đẹp lắm, nhưng bây giờ thì còn hơn trăm lần nữa ….. tại vì đôi mắt em.

– Anh nói quá, Như cười.

Lại những lúc thật yên lặng bên nhau, thỉnh thoảng người này lại nhắm mắt thật lâu để ghi nhớ khuôn mặt yêu thương phía trước.

– Anh ….

– Anh đây Như ….

– Thật không anh, không phải làm mình đang nằm mơ chứ?

– Bé cắn anh thật đau đi cho anh biết.

– Bé không nỡ cắn anh đâu.

Như áp mặt lên bàn tay giả của Tùng, không cho Tùng rút về. Tùng vuốt nhẹ mái tóc thơm nồng, thì thầm vào tai Như:

– Cám ơn đời, cám ơn em.

Như nhắm mắt nằm yên nghe bàn tay Tùng xoa trên vai trên lưng, dưới làn chăn mỏng thân hình thon thả của Như gợn lên trông thật quyến rủ. Gương mặt của người đàn bà đang chờ đợi đón nhận tình ân ái tỏa ra một nét đáng yêu vô tận. Tùng hôn nhẹ lên cổ, bờ môi xuống dần đến vai rồi cắn nhẹ vành chăn kéo dần ra khỏi người Như. Như lả đi trong khao khát, vòng tay ôm chặt lấy Tùng ….

– Anh ơi, Anh ơi ….

Phạm Doanh

(Còn tiếp một kỳ)

 

 

 

©T.Vấn 2020