11/19/2020
Louise Glück: In The Café – Trong Quán Cà Phê/In The Plaza – Trong Quảng Trường (Phạm Doanh chuyển ngữ)

Quán cà phê – Tranh: Mai Tâm

In The Café

 

It’s natural to be tired of earth.

When you’ve been dead this long, you’ll probably be tired of heaven.

You do what you can do in a place

but after a while you exhaust that place,

so you long for rescue.

 

My friend falls in love a little too easily.

Every year or so a new girl—

If they have children he doesn’t mind;

he can fall in love with children also.

 

So the rest of us get sour and he stays the same,

full of adventure, always making new discoveries.

But he hates moving, so the women have to come from here, or near here.

 

Every month or so, we meet for coffee.

In summer, we’ll walk around the meadow, sometimes as far as the mountain.

Even when he suffers, he’s thriving, happy in his body.

It’s partly the women, of course, but not that only.

 

He moves into their houses, learns to like the movies they like.

It’s not an act—he really does learn,

the way someone goes to cooking school and learns to cook.

 

He sees everything with their eyes.

He becomes not what they are but what they could be

if they weren’t trapped in their characters.

 

 

 

Trong Quán Cà Phê

 

Việc chán đất là điều tự nhiên.

Khi bạn đã chết lâu như vậy, bạn có lẽ sẽ mệt mỏi với thiên đường.

Bạn làm những gì bạn có thể làm ở một nơi

nhưng sau một thời gian, bạn cạn kiệt nơi đó,

vì vậy bạn mong mỏi được giải cứu.

 

Bạn tôi yêu hơi quá dễ dàng.

Mỗi năm hoặc thế một cô gái mới—

Nếu họ có con, anh không bận tâm;

anh cũng có thể yêu trẻ con.

 

Vì vậy, phần còn lại của chúng tôi trở nên chua chát và anh vẫn như thế,

đầy phiêu lưu, luôn khám phá mới.

Nhưng anh ghét di chuyển, vì vậy những người phụ nữ phải đến từ đây, hoặc gần đây.

 

Khoảng mỗi tháng, chúng tôi gặp nhau uống cà phê.

Vào mùa hè, chúng tôi sẽ đi dạo quanh đồng cỏ, đôi khi đến tận ngọn núi.

Ngay cả khi anh đau khổ, anh vẫn phát triển, hạnh phúc trong cơ thể của mình.

Tất nhiên, một phần là do phụ nữ, nhưng không phải chỉ có vậy.

 

Anh dọn vào nhà của họ, học cách thích những bộ phim họ thích.

Đó không phải là đóng kịch — anh thực sự học được,

cách ai đó đến trường dạy nấu ăn và học nấu ăn.

 

Anh nhìn mọi thứ qua mục quan họ.

Anh không trở thành những gì họ đang là mà là những gì họ có thể là

nếu họ không bị vướng mắc trong các tính cách của mình.

 

 

 

 

For him, this new self of his is liberating because it’s invented—

 

he absorbs the fundamental needs in which their souls are rooted,

he experiences as his own the rituals and preferences these give rise to—

but as he lives with each woman, he inhabits each version of himself

fully, because it isn’t compromised by the normal shame and anxiety.

 

When he leaves, the women are devastated.

Finally they met a man who answered all their needs—

there was nothing they couldn’t tell him.

When they meet him now, he’s a cipher—

the person they knew doesn’t exist anymore.

He came into existence when they met,

he vanished when it ended, when he walked away.

 

After a few years, they get over him.

They tell their new boyfriends how amazing it was,

like living with another woman, but without the spite, the envy,

and with a man’s strength, a man’s clarity of mind.

 

And the men tolerate this, they even smile.

They stroke the women’s hair—

they know this man doesn’t exist; it’s hard for them to feel competitive.

 

You couldn’t ask, though, for a better friend,

a more subtle observer. When we talk, he’s candid and open,

 

 

 

Đối với anh, con người mới này của anh đang giải phóng vì nó được sáng tạo ra—

 

anh hấp thụ những nhu cầu cơ bản mà tâm hồn họ bắt nguồn từ đó,

anh tự trải nghiệm những nghi thức và sở thích mà chúng dẫn đến—

nhưng khi sống với mỗi người phụ nữ, anh sống với từng phiên bản của chính mình

hoàn toàn, bởi vì nó không bị thỏa hiệp bởi sự xấu hổ và lo lắng bình thường.

 

Khi anh ra đi, những người phụ nữ não nề.

Cuối cùng họ đã gặp một người đàn ông đáp ứng mọi nhu cầu của họ—

không có gì họ không thể nói với anh.

Khi họ gặp anh bây giờ, anh là một ẩn số—

người mà họ biết không còn tồn tại nữa.

Anh xuất hiện khi họ gặp nhau,

anh biến mất khi nó kết thúc, khi anh bước đi.

 

Sau một vài năm, họ vượt qua anh.

Họ nói với bạn trai mới của mình rằng điều đó thật tuyệt vời như thế nào,

như sống với một người phụ nữ khác, nhưng không có sự dè bỉu, đố kỵ,

và với sức mạnh của một người đàn ông, tâm thức minh mẫn của một người đàn ông.

 

Và những người đàn ông chịu đựng được điều này, họ thậm chí còn mỉm cười.

Họ vuốt tóc phụ nữ—

họ biết người đàn ông này không có thật;  khó để họ cảm thấy cạnh tranh.

 

Tuy nhiên, bạn không thể đòi hỏi một người bạn tốt hơn,

một người quan sát tinh tế hơn. Khi chúng tôi nói chuyện, anh thẳng thắn và cởi mở,

 

he’s kept the intensity we all had when we were young.

He talks openly of fear, of the qualities he detests in himself.

And he’s generous—he knows how I am just by looking.

If I’m frustrated or angry, he’ll listen for hours,

not because he’s forcing himself, because he’s interested.

 

I guess that’s how he is with the women.

But the friends he never leaves—

with them, he’s trying to stand outside his life, to see it clearly—

 

Today he wants to sit; there’s a lot to say,

too much for the meadow. He wants to be face to face,

talking to someone he’s known forever.

 

He’s on the verge of a new life.

His eyes glow, he isn’t interested in the coffee.

Even though it’s sunset, for him

the sun is rising again, and the fields are flushed with dawn light,

rose-colored and tentative.

 

He’s himself in these moments, not pieces of the women

he’s slept with. He enters their lives as you enter a dream,

without volition, and he lives there as you live in a dream,

however long it lasts. And in the morning, you remember nothing of the dream at all, nothing at all.

 

 

 

anh vẫn giữ được cường độ mà tất cả chúng ta đều có khi còn trẻ.

Anh nói chuyện cởi mở về nỗi sợ hãi, về những tính chất mà anh ghét ở bản thân.

Và anh hào phóng – anh chỉ cần nhìn là biết tôi như thế nào.

Nếu tôi bực bội hoặc tức giận, anh sẽ lắng nghe hàng giờ,

không phải vì anh đang ép buộc bản thân, mà vì anh quan tâm.

 

Tôi đoán đó là cách anh đối với phụ nữ.

Nhưng những người bạn mà anh không bao giờ rời bỏ—

với họ, anh đang cố gắng đứng ngoài cuộc sống của mình, để thấy rõ điều đó—

 

Hôm nay anh muốn ngồi; có rất nhiều điều để nói,

quá nhiều cho đồng cỏ. Anh muốn mặt đối mặt,

nói chuyện với người mà anh đã biết từ lâu.

 

Anh đang ở bên bờ vực của một cuộc sống mới.

Đôi mắt anh sáng lên, anh không quan tâm đến cà phê.

Cho dù đó là hoàng hôn, đối với anh mặt trời mọc trở lại, và những cánh đồng tràn  ngập ánh bình minh,

màu hồng và thăm hỏi.

 

Anh trung thực trong những khoảnh khắc này, không phải là mảnh ghép của phụ nữ

mà anh đã ngủ với. Anh vào cuộc sống của họ như bạn vào một giấc mơ,

không ý thức, và anh sống ở đó như bạn đang sống trong một giấc mơ,

kéo dài bao lâu cũng thế. Và vào buổi sáng, bạn không nhớ

gì trong mơ cả, không có gì cả.

 

 

 

 

In The Plaza

 

For two weeks he’s been watching the same girl,

someone he sees in the plaza. In her twenties maybe,

drinking coffee in the afternoon, the little dark head

bent over a magazine.

He watches from across the square, pretending

to be buying something, cigarettes, maybe a bouquet of flowers.

 

Because she doesn’t know it exists,

her power is very great now, fused to the needs of his imagination.

He is her prisoner. She says the words he gives her

in a voice he imagines, low-pitched and soft,

a voice from the south as the dark hair must be from the south.

 

Soon she will recognize him, then begin to expect him.

And perhaps then every day her hair will be freshly washed,

she will gaze outward across the plaza before looking down.

And after that they will become lovers.

 

But he hopes this will not happen immediately

since whatever power she exerts now over his body, over his emotions,

she will have no power once she commits herself—

 

 

 

Trong Quảng Trường

 

Trong hai tuần, anh đã theo dõi cùng một cô gái,

một người anh nhìn thấy ở quảng trường. Có thể ở tuổi đôi mươi,

uống cà phê vào buổi chiều, đầu nhỏ tóc đậm

cúi đầu vào một cuốn tạp chí.

Anh quan sát từ bên kia quảng trường, giả vờ

mua thứ gì đó, thuốc lá, có thể là một bó hoa.

 

Bởi vì cô ấy không biết sức mạnh của cô tồn tại,

nó giờ đây rất lớn, hợp nhất với nhu cầu của trí tưởng tượng của anh.

Anh là tù nhân của cô. Cô nói những lời anh gán cho cô

bằng giọng anh tưởng tượng, trầm và dịu,

một giọng nói từ miền nam như mái tóc đậm phải từ miền nam.

 

Chẳng bao lâu cô sẽ nhận thấy anh, rồi bắt đầu mong đợi anh.

Và có lẽ sau đó mỗi ngày tóc cô sẽ được gội sạch sẽ,

cô sẽ nhìn ra ngoài quảng trường trước khi nhìn xuống.

Và sau đó họ sẽ trở thành người yêu của nhau.

 

Nhưng anh ấy hy vọng điều này sẽ không xảy ra ngay lập tức

vì bất cứ sức mạnh nào cô ấy tác động lên cơ thể anh, trên cảm xúc của anh,

nó sẽ không còn một khi cô tự dâng hiến—

 

 

 

she will withdraw into that private world of feeling

women enter when they love. And living there, she will become

like a person who casts no shadow, who is not present in the world;

in that sense, so little use to him

it hardly matters whether she lives or dies.

 

 

 

cô sẽ rút vào thế giới riêng tư của cảm giác

phụ nữ bước vào khi yêu. Và sống ở đó, cô sẽ trở thành

như người không bóng, người không có mặt trên đời;

theo nghĩa đó, rất vô ích với anh

Nó hầu như không quan trọng cho dù cô ấy sống hay chết.

 

Phạm Doanh chuyển ngữ