11/25/2020
TRẦN THỊ NGUYỆT MAI: TẠ ƠN ANH

clip_image002

(Cảm hứng từ một nhân vật trong tập truyện song ngữ

Mặt Trận Ở Sài Gòn” của Bác sĩ / Nhà văn Ngô Thế Vinh.)

Kính tặng Anh, Người Lính VNCH.

Có thể khi em mở lời để nói:

“Tạ ơn Anh đã cho em

tuổi hoa niên rực rỡ mộng mơ

Những tháng ngày an ổn nên thơ

Cùng đèn sách bên Thầy Cô bè bạn…”

Em tự trách mình ngày xưa lãng mạn

Yêu mây chiều, trời đất, trăng sao

Đã thờ ơ, mơ tưởng đến chốn nào

Mà không nghĩ về cuộc chiến tranh ở

phía xa thành phố

Nơi đạn bom hằng đêm vẫn nổ

Và Anh,

đã đi qua nhiều gian khổ

khó khăn

Lên rừng núi, xuống đồng bằng

Gắng ngăn chận địch, đập tan ý đồ…

 

Có thể Anh nhẹ nhàng khẽ bảo:

“Có gì đâu,

Anh chỉ làm bổn phận người trai

– Đơn giản bổn phận người trai

Mà cuộc chiến đã tàn không như ý muốn –

Đất nước mình rừng vàng biển bạc

Giờ không còn có được như xưa…”

 

Tạ ơn Anh những sớm nắng chiều mưa

Lặng lẽ ra công cày cuốc

Chăm chút đất đai như người mẹ hiền chăm sóc đứa con

Như ngày xưa Anh từng băng bó vết thương

Cho người bạn và cả tù binh

(những người bên kia chiến tuyến)

Với anh chỉ có người bệnh

Không có kẻ thù, không có màu da

Khi hai dòng máu cùng màu đỏ như nhau

Khi hai gương mặt cùng lộ nét đớn đau

Không có gì khác biệt

Trái tim Anh, trái tim Bồ Tát

Chỉ biết quên mình, nghĩ đến tha nhân…

 

Những ngày sau hòa bình

Vẫn trái tim đó

Anh càng thương thêm đồng đội cũ

Những thương phế binh

Tình trạng nặng nề không còn lê lết nổi

Anh không thể làm ngơ

Chẳng hề phân biệt

Dù cho bao nhiêu lần học tập

tẩy sạch bộ não “ngụy quân”…

Để rồi anh bị đẩy về nguyên quán

Sống cùng mẹ già

Trồng lại cụm hoa

bên vườn cà sai trái

Chăm đồng ruộng lúa đang thì con gái

Lúa trổ đầy đồng hứa hẹn bát cơm thơm

Có tiếng chim hót véo von

Tim reo hạnh phúc đời còn đẹp thay

Bây giờ đã có một ngày

Không còn lo sợ đạn bay trúng mình

Không còn hầm bẫy, chông mìn

Chiến tranh đã dứt hòa bình về đây

Niềm vui, hạnh phúc đắp xây

Mơ màng tưởng tượng một ngày đẹp tươi…

Chẳng ngờ mìn muỗi, trời ơi!

Ai mang vùi ở dưới nơi đất này???

Thôi thì anh đã từ nay

Không còn lành lặn như ngày hôm qua…

 

Tạ Ơn Anh, Tạ Ơn Anh,

Gánh gian khó từ tuổi xanh đến già

Ngàn lần xin Tạ Ơn, và

Kính yêu Người Lính Cộng Hòa Việt Nam.

 

Trần Thị Nguyệt Mai

25.8.2020

©T.Vấn 2020