01/11/2021
HOÀNG XUÂN SƠN: k h ô n g đ i ể m/v à m ư a, s ó n g

Đường đi không đến – Tranh: Thanh Châu

 

k h ô n g  đ i ể m

 

kinh koong gõ tiếng chuông tà

tịch mặc chiều lên kinh kệ

một mùa nhang khói đã xa

còn thơm trăng thuở bồng bế

 

mặt người sáng nuột khung xanh

tóc đã bay theo ngày gió

cầm tay yểu điệu nghiêng thành

nói một điều gì khôn tỏ

 

nét cắt ở point zéro

uốn éo đường cong tuyệt mỹ

viết một câu thơ điên rồ

cười.  vẫn rất chi thần bí

 

có gì nơi tuyết khỏa thân

vẫn trắng đầy những năm lạ

ai bảo nhìn nhau thất thần

nhánh cây níu mùa.  đuối.  lả

 

hôn nồng ở tụ điểm.  không

là đời có nhau tất cả

ngàn năm đá tảng vẫn chồng

một ngàn năm sau hạnh ngã

 

v à  m ư a,  s ó n g 

 

gác chân

tìm chút hương nồng

chao ơi lạnh quá

da đồng tượng

câm

tội tình chi

một chỗ nằm

mà chăn chiếu nỡ

trầm ngâm

miệng tình

xô đời

trụ

ngã chênh vênh

ngàn con sóng dữ

vô tình

bãi hoang

gợn buồn

xưa

cũng ngút ngàn

còn chi trăm nỗi

dịu dàng

suối

sông

đâu mùa tịnh

bão

long đong

cuối mưa

còn một chút lòng

hẩm hiu

 

HOÀNG XUÂN SƠN

tháng mười hai ngàn

 (Văn Học , bộ mới)

 

 

©T.Vấn 2021