01/23/2021
Đặng Xuân Xuyến: CHỊ VƯỢNG/GÁNH HÁT

 

Bên rổ rau muống – Tranh: Thanh Châu

 

CHỊ VƯỢNG

Tặng chị Vượng –

 

Xếp nón thúng quai thao

Chị khạo khờ

Gả cho gã đàn ông khó tìm được vợ

Mười năm cặm cụi thân cò

Chị đắp lên gã đàn ông rúm ró

Nụ cười no đủ phởn phơ

Ánh mắt biết gài nỗi nhớ

Mười năm làm vợ

Mười năm vò võ

Chị gằn lòng thao thiết tiếng ầu ơ…

 

Thủ thỉ ru chị những giấc mơ

Gã cột vào chị câu tình chồng nghĩa vợ

Chị khạo khờ

Chị bấu bíu giấc mơ

Chị gồng thêm vài gánh nợ

Gã tang bồng sải cánh ước mơ

Thêm mười năm thân cò

Thêm nữa mười năm chị âm thầm lệ nhỏ…

 

Ngày trở về với công danh đã có

Dắt theo mắt xanh mỏ đỏ

Gã tiêu nhiều tiền Đô

Gã nói toàn xì xồ

Gã đòi bỏ vợ.

 

Chị thẫn thờ

Nhìn giấc mơ

Nhìn những mảng màu bục vỡ.

*

Hà Nội, 14 tháng 11.2017

 

 

GÁNH HÁT

 

Ngẩng mặt lên anh

Quệt nước mắt đi anh

Dừng thôi mấy trò “con hát”

Đời vốn đủ đắng cay mặn chát

Nếm cả đi anh để thấu hiểu lẽ đời

Đừng đắp điếm nụ cười

Đừng ép niềm tin đem tráo đổi

Chẳng phải quan tham

Chẳng cố phạm sai lầm

Hà tất ngán mặt sắt đen sì xét xử

Hà tất khiếp lòng người giận dữ

Chẳng sợ làm ma trong tù

Chẳng sợ tòa tuyên án tử

Ngẩng đầu lên để không thẹn sống hèn.

 

Thôi nín đi mấy anh mấy chị

Thương vay khóc mướn thế đủ rồi

Bữa sáng người ta ăn

Bằng cả tháng nhà đông con không cần chi tiêu tằn tiện

Chai rượu người ta uống

Hơn tháng đẫm lưng mồ hôi đám người lao động

Người ta ở nhà lầu

Người ta đi xe hơi

Con cái ngông nghênh tiêu tiền chẳng phải nghĩ

Tiền ở đâu ra

Của ông của cha

Hay thiên hạ xót nghèo đã nhón tay “lại quả”.

 

Đúng sai đã có quan tòa

Anh hãy ngẩng cao đầu

Thử một lần làm đấng trượng phu

Và đám mấy người kia

Đâu cần rủ nhau khóc mướn..

*

Hà Nội, sáng 16 tháng 01.2018

ĐẶNG XUÂN XUYẾN

 

 

 

 

 

 

 

 

©T.Vấn 2021