02/26/2021
NGUYỄN HÀN CHUNG: Mùi vị chung tình/Cuối chiều thăm Huế

 Soi Bóng – Tranh: Hoàng Thanh Tâm

 

 

Mùi vị chung tình

 

Đứa chê em thiếu chói lòa

anh thề sẽ chửi nó ba vạn ngày

chửi không chừa cái móng tay

cái quân ngu ngốc mê say vẻ ngoài

Ai mà không muốn dễ coi

ông trời xanh đã hẹp hòi như ri

tánh em nhân hậu nhu mì

cả đời chỉ biết sống vì tình nhân

Với anh rất đủ, không cần

hoa khôi, hoa hậu bán thân rẻ òm

không còn ngọt nước ngon cơm

nhưng chưa xuống hòm anh vẫn còn trai

 

Buồn tình tán tỉnh lai rai

nhưng anh biết phận rằng ai của mình

yêu đờn ông đã bế tinh

cho em biết vị chung tình ra răng!

 

 

Cuối chiều thăm Huế

 

Tôi về Huế ngủ dưới trưa

thấy ôn sửa dép mới vừa đóng đinh

ngó ngang lên núi Ngự Bình

hình như lính tráng áo xanh đứng đầy

Lên đò chèo riết hướng tây

o môi đỏ hỏi sum vầy được chưa

lắc đầu tôi nói đẩy đưa

anh tu theo pháp đại thừa đã lâu

Tôi về Hương chẳng khác đâu

mưa trong nắng đục hai màu hỗn mang

bốn mươi năm trước có chàng

hun o cán sự bên hàng tre ni

Gió trong đại nội thầm thì

gái tây đã ớn từ khi lên đường

bây chừ về lại cố hương

chỉ ham cầm một màu sương thiếu thời

Tôi về gái Huế à ơi…

tiếng anh nghe mới mát trời làm răng

râu ria gọn tóc nhuộm xoăn

mà không nhuộm được vết nhăn giang hồ

Giả đò lượm chiếc lá khô

sững nghe một tiếng gọi đò. Ới Hương!..

 

( Trích  Bản thảo LỤC BÁT TẢN THẦN 2)

 

 

 

 

 

 

©T.Vấn 2021