03/10/2021
Hoàng Xuân Sơn: l ụ c b á t t h á n g 3.

clip_image002

[ở trần gian thường đôi co

lết xuống địa ngục lò dò chui lên]

 

 

{chưng}

tìm về cây cỏ hàng ba

khi không níu áo sa đà suối sông

đã khô cạn kiệt cánh đồng

tình đời. sấm nộ. cơn dông bão rầu

người đâu xe đâu tuôn đâu

mũ đâu đội mãi trên đầu mũ ơi

phừng phừng một bữa nắng nôi

rưng rưng một dải núi đồi rưng rưng

 

{diện}

tháng 3 lạnh. xuân chửa về

bỗng nghe giật gió. từ tê tái. hồn

tháng 3. thèm một nụ hôn

của thời cháy bỏng. bồn chồn. hanh xưa

tiếng môi ngon. giữa nắng. vừa

miếng tươm mật ngọt. miếng trừa yêu sâu

cái vuốt ve chợt nhiệm mầu

mà rồi tháng lạnh. mùa ngâu lại gần

năm luồn. đáo tiệp thu phân

bỗng dư một chút sinh phần cỏ hoa

bây giờ tràng hạt tháng 3

chuỗi sương lạnh biếc ngân hà tím sao

 

{lãnh}

lạnh lẽo tôi

nồng nàn em

chúng ta thức đủ trăng mềm sóng thưa

lời trách cứ đã dư thừa

lời yêu thương chẳng mây mưa được lòng

con đường vô vị cong cong

một. hai súng đạn lên nòng cửu âm

chỉ trỏ vào hàng ghế câm

bỗng nhiên nhớ một nụ mầm trổ hoa

em ngồi đấy. từ xưa. giờ

mà rồi đi biệt chỗ ta hẹn cùng

em thùy dương. em. mông lung

tỳ lưng phướn ngả một vùng y sa

 

{park}

khi rừng ôm lục xanh cây

quàng vai bỗng nhớ hương bầy đàn xưa

khẳng khiu cành níu xuân

vừa

lấn qua đông tái

chút mùa của ni

khỏa thân trên má đương thì

mùi hương giú kín từ bi thực phồn

cây rừng. và lá vô ngôn

trần vai lạnh mấy sắc ròn thị phi

Hoàng Xuân Sơn

(mars 2014)

(Khi ở Denver)