03/23/2021
Hoàng Xuân Sơn: T R Á N G S Ĩ H Ề, PHẠM NGỌC LƯ!

clip_image003

Tôi chưa hề gặp Phạm Ngọc Lư. Nhưng quý trọng người thi sĩ ấy: con người, tài năng, nhân cách. Và khí phách. Khí phách với cuộc đời và những kẻ bội bạc vô ơn, những bằng hữu một thời đã bán linh hồn cho quỷ!

Tôi đọc Lư từ những ngày đầu của tâm thức văn nghệ trẻ dấn thân, trên Văn, và những diễn đàn khác. Mấy chục năm sau mới nối kết với thi sĩ qua tin tức của một người bạn chung. Thơ văn Phạm Ngọc Lư buốt xoáy tâm hồn. Một kẻ sĩ, tráng sĩ bất phùng thời. Hỡi ơi những tài năng khó trụ lâu với đời. Thôi thì “thác là thể phách, còn là tinh anh (Kiều).

( trích từ FB Sony Hoang (HXS)

 

BIÊN CƯƠNG HÀNH – P h ạ m N g ọ c L ư

Biên cương biên cương chào biên cương

Chào núi cao rừng thẳm nhiễu nhương

Máu đã nuôi rừng xanh xanh ngắt

Núi chập chùng như dãy mồ chôn

Gớm, gió Lào tanh mùi đất chết

Thổi lấp rừng già bạt núi non

Mùa khô tới theo chân thù địch

Ta về theo cho rậm chiến trường

Chiến trường ném binh như vãi đậu

Đoàn quân ma bay khắp bốn phương

Lớp lớp chồm lên đè bẹp núi

Núi mang cao điểm ngút oan hờn

Đá mang dáng dấp hình chinh phụ

Trơ vơ chóp núi đứng bồng con

Khu chiến ngày tràn lan lửa dậy

Đá Vọng Phu mọc khắp biên cương

Biên cương biên cương đi biền biệt

Chưa hết thanh xuân đã cùng đường

Trông núi có khi lầm bóng vợ

Ôm đá mà mơ chuyện yêu đương

Thôi em, sá chi ta mà đợi

Sá chi hạt cát giữa sa trường

Sa trường anh hùng còn vùi dập

Há rằng ta biết hẹn gì hơn ?

Đây biên cương, ghê thay biên cương !

Núi tiếp rừng, rừng tiếp khe truông

Hãi hùng chưa trời hoang mây rậm

Mùa mưa về báo hiệu tai ương

Quân len lỏi dưới tàn lá dữ

Lá xôn xao xanh mặt hoảng hồn

Sát khí đằng đằng rừng dựng tóc

Ma thiêng còn ngán bọn cô hồn

Cô hồn một lũ nơi quan tái

Có khi đã hóa thành thú muông

Cô hồn một lũ nơi đất trích

Vỗ đá mà ca ngông hát cuồng

Chém cây cho đỡ thèm giết chóc

Đỡ thèm môi mắt gái buôn hương

Đây biên cương, ghê thay biên cương !

Tử khí bốc lên dày như sương

Đá chảy mồ hôi rừng ứa máu

Rừng núi ơi ta đến chia buồn

Buồn quá giả làm con vượn hú

Nào ngờ ta con thú bị thương

Chiều hôm bắc tay làm loa gọi

Gọi ai nơi viễn xứ tha phương ?

Gọi ai giữa sơn cùng thủy tận ?

Ai người thiên cổ tiếc máu xương ?

Em đâu quê nhà chong mắt đợi

Hồn theo mây trắng ra biên cương

Thôi em, yêu chi ta thêm tội

Vô duyên xui rơi lược vỡ gương

Ngày về không hẹn ngày hôn lễ

Hoặc ngày ta mắt nhắm tay buông

Thôi em chớ liều thân cô phụ

Chiến trường nay lắm nỗi đoạn trường

Nơi nơi lạnh trăm dòng sông Dịch

Kinh Kha đời nay cả vạn muôn

Há một mình ta xuôi biên tái

“Nhất khứ bất phục phản” là thường !

Thôi em, còn chi ta mà đợi

Ngày về thân cạn máu khô xương

Ngày về hôn lễ hay tang lễ

Hề chi ! buổi chinh chiến tang thương

Hề chi ! kiếp cây rừng đá núi

Nghìn năm hồn quanh quẩn biên cương

tháng 5 – 1972

&&&&&

 

MAI SAU CHẲNG CÓ GÌ NHIỀU

[tặng bạn Phạm Ngọc Lư+]

Giải trừ phiền muộn trong ta

thưa em yên ắng là nhà biệt giam

chút bình yên mặc cả. thầm

là mưa đậm tiếng trên bầm dập. nghe

cuồng si nỗi chẳng đặng về

thì xin cây đứng bên lề cổ sơ

hai bàn tay mỏng vin thơ

thịt xương 1 bó cơ đồ 1 ôm

lá thuyền con. ngực sóng chồm

trăng nghê đã chết giữa hồn ly tao

cười em còn hửng má đào

mà trong hương gió nghe sao buồn buồn

vai kề má tựa còn thương

hay chiều lạc bóng trăm đường quạ kêu

mai sau chẳng có gì nhiều

xin em cầm cố một liều đan tâm

XX

Uống đi ta mấy đỗi. nằm

bóng dương tịch mịch và trăm năm dài

con nước tuyền. đọt nắng phai

mùa chiêm ảo vọng rơi ngoài hư không

biết vẫn còn ở thương mong

cầm em như chút tấc lòng quạnh hiu

biết làm sao nhắn lại chiều

gió mù biên cảnh đã theo về đời

vết cắt này chia em. nơi

mờ mờ nhân dạng buổi người chưa đau

ta nay phố thị buồn rầu

quán xiêu hồn tạt mấy cầu thu mưa

thôi về quan ngại đò đưa

chuyến đời lưu viễn nghìn xưa đắm cùng

HOÀNG XUÂN SƠN

14/4/07

©T.Vấn 2021

clip_image001

clip_image002

clip_image003

clip_image004

o