04/07/2021
Giới thiệu sách: “Nước Mỹ nơi tôi đang sống”, của Lê Thanh Hoàng Dân

Bốn người con của tác giả Lê Thanh Hoàng Dân

Lê Thanh Hoàng Dân

Mỗi năm tháng Tư trở về, tôi buồn cho quê hương đất nước. Tôi cũng buồn cho riêng mình, và gia đình nhỏ bé của mình.

“… Nỗi đau lớn nhất của tôi 46 năm nay, là mất đứa con gái lớn những năm đầu lập nghiệp ở Mỹ. Đây là nỗi đau tôi còn giữ trong lòng hơn 44 năm nay. Thấy tôi vui, nhưng trong lòng tôi rất buồn. Mỗi tháng Tư, khi hoa bắt đầu nở, vợ chồng tôi đều tới thăm mộ của Lê Mỹ Hạnh, con gái lớn của tôi. Trên mộ vẫn còn ghi câu này: “Ngàn đời thương nhớ”.

Khi ra đi năm 1975, chúng tôi chỉ 6 người, vợ chồng và 4 đứa con. Sau hai năm sống ở New York con tôi không còn nữa. Dư luận lúc đó cũng sôi nổi lắm. Nhiều báo địa phương đều có đăng tin này. Các đài TV đều có loan tin. Tập san People cũng có một bài đặc biệt về vụ này.

Có một cuốn sách được viết về vụ con gái tôi bị một người Mỹ khùng điên giết chết. Nếu các bạn tìm trên Google tên của tôi Lê Thanh Hoàng Dân (cô dấu hay không dấu) các bạn có thể thấy tên quyển sách này. Khi tôi nói tôi ghét chiến tranh, tôi không nói đùa đâu. Tôi thật sự ghét cuộc chiến Việt Nam, và những hậu quả của nó.

Sách nầy tên “Aftershocks: A tale of two victims” (Dư chấn: Câu chuyện hai nạn nhân) do tác giả David Howard Bain viết. Sách được tái bản nhiều lần. Thú thật với các bạn, cho tới nay tôi vẫn chưa có đủ can đảm và bình tĩnh đọc sách này từ đầu đến cuối, nên không phê bình được. Đây là nổi đau trong lòng tôi 44 năm nay, vết thương chưa lành.

Không thể nào hồi tưởng 46 năm sống tại Mỹ mà quên chuyện này. Nhưng tôi không dám nhớ. Không dám nghĩ tới nhiều. Đau lòng lắm. Tôi chỉ ghi lại cho đầy đủ mà thôi. Tim tôi không hận thù. Chỉ đau lòng cho số phận tỵ nạn hẩm hiu, sống dưới đáy của xã hội, cố gắng nhoi lên, nhưng hoàn cảnh quá khó khăn.

Sau khi con tôi chết, tôi thấy tất cả những gì tôi làm như học PhD Triết học, luyến tiếc quá khứ dạy học, viết văn, là phù du, không nghĩa lý gì. Và tôi đã bỏ hết tất cả để học chuyên môn nước Mỹ cần, tìm việc làm nhiều tiền, mua nhà ở khu trung lưu, đưa gia đình hội nhập mạnh hơn vô xã hội Mỹ.

Thỉnh thoảng tôi thấy sách cũ của tôi được ai đó tái bản, nhưng tôi quyết tâm quên quá khứ, nhắm mắt làm ngơ, dần dà quên luôn những đứa con tinh thần này. Cũng như tôi cố gắng quên đứa con gái đã mất, tôi cũng cố gắng quên đi những đứa con tinh thần của mình năm xưa.

Rất vui chúng vẫn chưa chết. Chúng vẫn sống cuộc đời riêng. Khi tôi thấy bìa một số sách đã xuất bản trước đây trên Internet, tôi rất vui. Nhưng đó là quá khứ tôi đã chôn vùi mấy chục năm rồi.

Tôi không còn đủ can đảm ngồi lại sửa chữa hay hiệu đính đống sách xưa. Vả lại tôi cũng không còn đầy đủ tất cả sách đã xuất bản. Như tôi nói đâu đó, khi ra đi, tôi đã để lại quê hương những gì đã làm ở quê hương. Tôi không còn thời giờ và sức khỏe để sống lại những ngày cũ nửa…”

(Trích sách “42 năm sống ở Mỹ: Được gì, Mất gì?” thuộc bộ sách 9 quyển “Nước Mỹ nơi tôi đang sống” của Lê Thanh Hoàng Dân, đã phát hành khắp thế giới trên Amazon và BookBaby).

Lê Thanh Hoàng Dân

Phụ Lục:

About New York

 

Credit…The New York Times Archives
About the Archive
This is a digitized version of an article from The Times’s print archive, before the start of online publication in 1996. To preserve these articles as they originally appeared, The Times does not alter, edit or update them.
Occasionally the digitization process introduces transcription errors or other problems; we are continuing to work to improve these archived versions.

The Vietnamese refugee family of Le Thank Hoang Dan, striving to root itself now for two years in Flushing. Queens, has lost its eldest daughter to a confessed murderer‐rapist and Vietnam veteran who entered a plea of insanity this, week: He said he had killed her because he had thought he was interrogating a Vietcong back in Vietnam.

“He said, If you don’t tell the truth that you’re a VC I’m going to rape you,” said Mr. Dan, a scholarly man, carefully reading the court record on the murder last April 15 of his 17‐yearold daughter, My Hanh Le.

But of course this is Queens, a Queens apartment where she died, not the battlefields of the homeland he left with his family in 1975 when they fled from the Vietcong’s march on Saigon, Mr. Dan said yesterday. And his daughter was an honor student at Jamaica High School, not a VC. “She was the one most eager to go to the U.S. To her the U.S. was everything.”

“I want to believe this man is crazy,” Mr. Dan said. “But I do not know. One of the hardest adjustments in this country is to discover that the American people, particularly the veterans, are frustrated by the war so that they identify all Vietnamese as Communists. They want to forget the war, and they do not make necessary distinctions between the Communists and the refugees who fled to look for freedom.”

Mr. Dan is left wondering whether the rape and the murder by strangling was truly another part of the war pathology, as the 31‐year‐old defendant, Lewis D. Kahan, contends, or an unspeakable tragedy doubly gruesome for the Vietnam experience of perpetrator and victim.

“I don’t know,” he said. pondering the situation of his family still reeling with grief. “I think it is better now with my wife, My Chau. I had to persuade her not to kill herself. We still have three children and need to look to the future. This is our first generation. There will be a second generation and a third in this country.”

This was to have been peacetime here for Mr. Dan’s family as well as for the veteran, Mr. Kahan. But the version of life on 72d Road, a pleasant‐enough apartment‐row area, presented by the defendant,• was that some neighborhood renovation reminded him of “bunkers” back in Vietnam and that the sight of the girl, who was returning to the family’s former apartment one day to pick up some mail, reminded him of the Vietcong he said he used to help interrogate.

“I kept interrogating her and telling her if she would not admit she was a VC it would get worse.” is the story he told psychiatrists in the case, which is in pretrial stages in State Supreme Court in Queens.

Mr. .Dan keeps talking about the future. His wife is a teller with Chase Manhattan Bank, her old employer in Saigon who got her family out when the Vietcong and North Vietnamese came. He works six nights a week as a guard at the Drake’s Bakery in Long Island City. and during the day he studies at City University for his doctorate in educational philosophy, his specialty back in Saigon, where he taught.

With their schedules, he and his wife have only one full day together each week, but he watches after the children —two girls, 16 and 13. and a son. 15.

“This effort is good,” he says. “We have to pay a price for freedom. Freedom is not something given. You are lucky as an American because you are born free.”

As he looks about the United States and considers what has happened to his family, Mr. Dan says he keeps in mind the even fresher tragedy of “the people in the boats.” He refers to the currently growing problem of thousands of Vietnamese refugees now in a floating limbo who set off in boats from their mainland and have met. rejection in port after port as they try to land and begin new lives.

“The U.S. had a lot of influence during the war with military strength,” Mr. Dan says. “But after the U.S. pulled out, it had another kind of influence because people remembered about freedom and what was said in those years, and that’s why a lot try to get out now in the boats.”

This failure to make distinctions, to view all Vietnamese as enemies or problems rather than fellow humans motivated by the same yearnings Americans have, must not be used to keep those people in the boats, Mr. Dan says.

“Right now, there is a man trying to put ethics in foreign affairs,” Mr. Dan says, with hope, of President Carter. “One of my hopes is that in trying to speak to the Russians of human rights, he speaks for the Vietnamese who used to believe in America. I hope President Carter and the American people don’t try and forget the Vietnam people.”

Mr. Dan says that, for better or worse, his family will persevere here. “Some day we Will become American citizens and try to understand this society, the American way of thinking.”

He says My Hanh Le was the one who tried hardest to make this transition:

“She knew no English and in two years was an honors student. I would Find her studying at 3 o’clock in the morning when I came home from work.”

“My Hanh was the one.” he says. “She tried to adapt to this society. Everybody loved her. They have named an award for her at the high school, and her sister. My Thanh, she is on the honor roll now.”

Mr. Dan sees his homeland, the war, his new land and the hitter past in the complicated sort of context that grief demands.

“Some day, 150,000 Vietnamese [the refugees now in the United States] will become Americans.” he says. “Let’s be realistic. The only way to do this to promote understanding between those who used to he on the same side fighting the same enemy, and the enemy.”