11/27/2021
Quảng Tánh Trần Cầm: ngày làm biếng/chập chờn trôi

Ảnh: Tuyết tháng mười một – Long Thái Hòa

 

ngày làm biếng

(tháng mười một, dù muốn dù không)

 

tôi nằm yên

tẻ nhạt giữa trời và đất

nghe tóc mọc

tẻ nhạt trên da đầu

 

mùa thu bắc bán cầu âm u qua chậm

một ngày thức dậy tuyết phủ ngập

tràn sân trước sân sau

đọng dày trên hàng rào

 

tôi nằm nghiêng

tẻ nhạt nhìn con lộ không một bóng xe

đã muộn cho chim bay về phương nam

đã muộn cho người chần chừ trì hoãn

 

trên đầu tóc vẫn mọc

nhẩn nha hớp từng ngụm cà phê kahlua

nhẩn nha chờ nhẩn nha đợi

chờ người đi người về người không về

 

chờ người ở lại

ngượng nghịu lấm lét xốn xang rạo rực

đột nhiên ướt

anh hoa phát tiết ra ngoài?

 

 

chập chờn trôi

  

trong những ngày ngái ngủ

tôi không viết được một câu thơ nào

không nhớ một ý một chữ

tất cả đều tan loãng

nhẹ vỡ như bong bóng mưa

nghe chừng lờ mờ thức dậy trong sương mù

dù sớm mai hay đúng ngọ hay chạng vạng hoặc nửa đêm

vẫn là một chút vật vờ lơ đãng

một chút tiếc nuối

nhiều phần trống vắng

mơ hồ năm tháng bất động

chận đứng kim đồng hồ

mật ngôn loáng thoáng trong hơi thở lan man

tôi với tay thầm gọi

bàn tay ngỡ ngàng buốt lạnh

muốn viết một bài thơ

nhẹ hơn áng mây biến dạng

lơ lửng trên cao trong không gian đa chiều  ̶  ̶

này em, vẩn vơ giữa khoảng không đa chiều

một bài thơ chưa kịp viết đã vuột mất vào cõi lãng quên

và tôi chập chờn trôi dù mưa dù nắng hạn.

 

Quảng Tánh Trần Cầm 

 

 

 

 

 

 

 

 

©T.Vấn 2021