06/07/2012
Khuất Đẩu : Những thằng Bù Nhìn

 

( Hình : Thằng Bù Nhìn – Nguồn (hình minh họa- VNthidan.net)

Lúc nhỏ tôi rất thích những thằng bù nhìn. Nó chỉ có một cái đầu cắm trên một nhánh tre cao hơn mặt ruộng. Khuôn mặt nó dù cố tình làm ra vẻ hung dữ vẫn chẳng làm cho ai sợ ngoài lũ chim. Phải nói đó là một khuôn mặt rất buồn, rất cô độc, giống như mặt người trên các bức tượng nhà mồ. Áo của nó có lẽ là cái áo tã nhất trên đời này, vừa bạc màu vì mưa nắng vừa rách te tua như áo của những người ăn xin.

Khi lúa bắt đầu chín, bắp đã héo râu, người nông dân quen cầm cày hơn cầm cọ, một hôm bỗng lấy hai thanh tre một dài một ngắn cột thành hình chữ thập như thánh giá. Rồi ông  ta lấy rơm cuộn tròn như trái bưởi, bọc lại bằng những mảnh vải cũ, và với đôi tay không một chút tài hoa, ông vẽ hai con mắt giống như hai con cá ươn, thêm một cái miệng khá to như đang hả họng ra gào. Ông mặc cho nó cái áo cũ của chính mình, đội cho nó một chiếc nón cời, rồi đem cái hình nhân ngộ nghĩnh đó ra vườn hay ra ruộng. Nếu lúc ấy trời có gió, thằng bù nhìn múa may trông như thật với hai cánh tay dang ra, cái nón lắc lư và  cái áo đôi lúc phồng lên như đang ưỡn ngực ra một cách oai vệ. Lũ chim trông thấy nó khác gì như ta trông thấy cọp. Để xua đuổi lũ két lì lợm, ông đeo thêm một cái mõ tre hay một chùm lục lạc. Thằng bù nhìn không mặc quần nhưng nó không hề biết mắc cỡ và cũng chẳng ai thấy vậy là tục tĩu, vì bên dưới là lúa đang chín vàng rực và bắp đang phơi những trái no tròn.

Dưới nắng gió và trăng sao, những thằng bù nhìn kiên nhẫn đứng canh những giọt mồ hôi và nước mắt của người nông dân để không bị ai cướp cho dù kẻ cướp ấy là lũ chim đáng yêu. Nhưng đó là những ngày xa xưa khi chim mía, chim sẻ, chim cúc cu, chim két bay đầy trời. Cả ngàn con chỉ trong chớp mắt đã có thể cướp đi bao nhiêu hạt gạo hạt bắp. Còn bây giờ đào đâu ra những thằng bù nhìn khi trên các bàn nhậu vàng tươm những đĩa chim rô ti, chim nướng thơm phức!

Không còn chim, biết bao loài sâu yêu ma quỷ quái cắn phá đồng ruộng từ khi mạ mới gieo, bắp mới đâm chồi. Xuất hiện trên cánh đồng không phải là những thằng bù nhìn mà chính là những người nông dân, cũng với chiếc áo rách, cái nón cời nhưng có thêm một bình đựng đầy thuốc trừ sâu mang trên lưng. Anh ta kiên nhẫn lắc cái cần bơm rải chất độc trên lúa non và bắp đỗ. Anh lầm lũi đi trong nắng, khuôn mặt anh cũng buồn như mặt thằng bù nhìn do ông cha anh ta vẽ. Anh đi từ năm này qua tháng nọ, hít lấy cái mùi hoá chất giết người nồng nặc mà không biết hay có biết cũng không thể làm gì hơn rằng chính anh đang đi trên bờ huyệt của đời mình. Bây giờ, anh ao ước còn có lũ chim, thà rằng chia cho chúng một ít thóc, một ít bắp vẫn hơn là chia bớt buồng tim lá phổi cho những tập đoàn hoá chất.

Có một nghịch cảnh lạ lùng trong thời đại chúng ta. Ấy là khi không còn những thằng bù nhìn đáng yêu trên đồng ruộng thì lại xuất hiện nhan nhản những thằng bù nhìn mặt bóng lưỡng bụng đầy bia óc ách trong đời sống xã hội. Chúng nó mặc áo quần bảnh choẹ đi giày da bóng lộn ngồi trong xe đời mới. Không cần gió chúng vẫn múa may, gào thét. Chúng nhởn nhơ trên đường phố, trong nhà hàng, rạp hát, trên sân khấu, trong trường học nhà thương…Chúng như nhặng như ruồi trên những bãi rác khổng lồ. Chúng xuất hiện ở đâu là ở đó những sân gôn xanh mướt mọc lên, là xóm làng vắng bóng trai cày, là trẻ con thiếu ăn ốm đói, là điện cúp, nước máy không chảy, là phao ném tới tấp vào phòng thi, là những người già không con cháu nằm lê lết trên các hành lang bệnh viện với khuôn mặt còn buồn hơn mặt thằng bù nhìn ngày xưa, là cảnh mua quan bán chức náo nhiệt như phiên chợ tết, là điện thoại di động réo liên tục như cơm sôi…

Vậy đó, phải chi có một buổi sớm mai thức dậy được nghe tiếng chim hót trên đầu hiên nhà, sẽ lại thấy những thằng bù nhìn đáng yêu và biến mất những thằng bù nhìn đáng ghét. Có vô vọng chăng?

Khuất Đẩu

 

 

 

 

 

 

©T.Vấn 2012