July 11, 2012
Khuất Đẩu : Người Tử Tù ( Kỳ 5 )

clip_image002

Tranh – Trần Thanh Châu

9

Trong khi người tù nằm đợi chết trong một chiều nắng quái thì một bóng ma ngồi xuống bên anh. Hắn rì rầm như đang đọc một bài kinh cứu khổ.

Ông là ai? người tù hỏi

Ta là chủ của cái xác đang nằm trên lưng anh

À ra thế, xin cho biết quý danh

Hãy gọi ta là lãnh tụ

Lãnh tụ là gì?

Là người quyền lực hơn tất cả mọi quyền lực, là người sáng suốt hơn tất cả mọi sự sáng suốt, nhưng cũng là người sai lầm hơn tất cả mọi sự sai lầm.

Và vì vậy ông nằm trên lưng tôi?

Đúng vậy. Ta đã được ngợi ca, được tôn xưng và sau cùng là bị nguyền rủa. Ông bị giết?

Không, ta chết già đó chứ. Ta đã sống một đời đáng sống, một đời hơn cả Néron, Tần Thỉ hoàng. Ta đã có lúc còn hơn cả chúa Trời. Mọi ý tưởng của ta đều được răm rắp tung hô và đều được thực thi hoàn hảo

Thế tại sao ông nằm trên lưng tôi?

Thì đó là do những sai lầm. Khi sống ta không phải trả giá, nhưng khi chết, ta bị đày đọa như thế này.

Ông có biết vì sao tôi bị bắt?

Vì anh ngây thơ quá. Anh yêu những thứ không đâu. Nào là cỏ cây muông thú, nào là trời mây bát ngát, nào là sông biển núi rừng, nào là dân tộc khổ đau, nào là tự do dân chủ…toàn những thứ vớ vẩn. Muốn sống yên, chỉ có thể yêu và nên yêu duy nhứt một người thôi, đó là lãnh tụ.

Nhưmg, ông chết rồi kia mà.

Ta chết, nhưng còn chán vạn kẻ khác vẫn muốn làm lãnh tụ

Ông có biết cha tôi không?

Cha anh là một người yêu nước ngu dại. Cái gì mà không thành công cũng thành nhân. Một khi đã không nắm được quyền uy, thì thành nhân chỉ là chút an ủi khi thất bại mà thôi

Ông có xấu hổ không?

Xấu hổ là một từ không hề có trong đầu lãnh tụ.

Ông có yêu ai không?

Lãnh tụ không yêu ai cả ngoài lãnh tụ.

Hèn nào tôi gặp ông ở đây.

Đúng rồi, ta vẫn yêu ta ngay cả khi cái xác thối rữa.

Vậy thì lũ chim đen là kẻ thù của ông?

Không, ta biết ơn chúng là đằng khác. Rồi anh sẽ thấy, nhờ chúng mà đời đời ta còn được nghe nói tới. Quạ quạ, nghe như đại họa phải không? Một nghĩa nào đó, ta bất tử, cho dù là tiếng xấu.

Ông thích bất tử quá nhỉ?

Bất tử là một cách khẳng định rằng ta đã làm nên lịch sử. Ta yêu sự bất tử như quỷ ma yêu bóng tối.

Vậy mà có lúc tôi tưởng ông là một người anh em. Tôi đã xót xa, thương cảm cho cái xác trên lưng mình. Tôi nghĩ đây là một con người, cũng có môi miệng để hôn, có trái tim để xúc cảm, có đầu óc để nghĩ suy, một người rất mực nhân ái. Nhưng tôi đã lầm! Phải thú thực rằng, tôi rất xấu hổ khi buộc phải mang cái xác của ông trên lưng.

Ừ, cứ thoải mái nguyền rủa ta đi. Có lãnh tụ nào trên thế giới mà khi chết đi không bị nguyền rủa.

Lúc người tù biểu lộ sự phẩn nộ, bằng cách nắm hai cẳng chân của cái xác lắc mạnh như muốn bẻ cho rời ra, thì bóng ma lãnh tụ liền biến mất.

10

Đã có lúc, giữa khi những ngôi sao chợt mờ đi, bởi một lượt sương kết tụ bằng hơi thở của hằng triệu bông hoa, những lá cỏ sắc run lên khe khẽ, một con dế chợt gáy lên lảnh lói đâu đó trong bụi rậm và chàng cảm thấy đêm dài như một đời người. Chàng đã nghe một tiếng rên nho nhỏ vừa thê thiết mà cũng vừa tha thiết, tiếng rên của nàng và chàng chợt hiểu tại sao những cánh hoa nở ra tuy có vẻ dịu dàng nhưng cũng vô cùng khốn khó, những cánh hoa có lẽ cũng đã rên như thế khi con ong mang phấn tới cho hoa kết thành nụ, một hạnh phúc cao ngất trời và một khổ đau sâu hút, cả hai như ngày và đêm, như sáng và tối, như sống và chết, như một cặp song sinh buộc chặt lấy nhau đến tận cùng cuộc sống miên viễn.

Chàng nghe tiếng rên ẩm ướt của nàng và chàng hiểu nàng đang vỡ ra như hạt mầm cựa mình trong đất. Chàng cảm giác bầu trời như thu nhỏ nóng sốt trong khi trái đất mỏng manh ấm áp trong tay. Chàng nghe tiếng rên ướt át kéo qua hồn mình như một dòng sông nhỏ đang tỏa hơi ngào ngạt trong buổi bình minh êm dịu. Chàng cảm thấy vừa phấn khích vừa ân hận. Một nửa giọt nước mắt nàng lấp ló giữa hàng mi đã được chàng làm vỡ ra bằng đôi môi, rồi lại hôn ngọt ngào thay cho một lời xin lỗi.

Người nàng chợt run lên như chiếc lá khẽ run dưới hơi thở mạnh mẽ của một loài chim đêm. Nhưng nàng yên lòng khép mắt bơi qua một con sông rộng, căng ngang từ bờ cõi sinh đến bờ cõi tử. Nàng thấy mình được nâng đỡ một cách trọn vẹn, an toàn, đến nỗi nàng tưởng chừng có thể bay lên cùng với mùi hương thầm kín. Một đôi lần giữa cơn mê đắm, nàng hé mắt nhìn chàng như đứa bé mới sinh lần đầu được nhìn thấy ánh đèn. Nàng hơi sửng sốt nhưng đôi môi dễ thương và ngoan hiền của nàng lại hé cười như một lời cảm tạ,

rằng anh đấy phải không, anh quen thuộc sao bỗng dưng lạ lùng quá đỗi, anh dịu dàng sao lại thô bạo dường ấy,

anh đáng giận nhưng cũng đáng yêu xiết bao, anh vừa giết chết em mới đó, rồi lại cũng chính anh cứu sống em mới đây, mà sống dữ dội, sống mãnh liệt hơn cả trăm lần.

Nụ cười ấm áp của nàng như một lời khen tặng và cái điều tưởng chừng thô bạo khiến nàng phải rên lên đau đớn hóa ra chỉ là tiếng pháo lệnh của hạnh phúc. Giống như dòng nước đã băng qua được thác ghềnh, đến lúc bình yên duỗi dài giữa hai bờ cỏ, chàng cũng tuôn chảy vào nàng và nàng cũng bình yên duỗi dài trong mê mệt.

Một lúc lâu gần như là một lúc ngủ ngon, cả hai cùng mở mắt nhìn nhau như thể vừa sống qua một cuộc đời khác. Chàng có vẻ lúng túng ái ngại vì ngực và lưng quá đồ sộ, còn nàng thì thẹn thùng vì nhớ ra mình đã rên lên nho nhỏ.

Nhưng đó là một đêm xinh đẹp hơn hết thảy mọi đêm, những vì sao được tẩm trong hơi thở của muôn hoa và không khí thoảng mùi hương của cỏ sắc và hương thầm của phấn bông lau, hai người đã chìm trong lối đi ngập tràn cỏ phấn hồng và trong tiếng ca ngân dài của côn trùng quen thuộc, hai người đã đuổi nhau như hai con chồn lông trắng chạy bồng bềnh giữa đám cỏ bềnh bồng, cho đến khi mệt nhoài hay là cố ý mệt nhoài để được ngã lên nhau.

Đó là một đêm mà sự sống và sự chết gặp nhau một cách bàng hoàng, sự sống và sự chết ôm riết nhau thân ái như hai người bạn tri kỷ, sự sống mạnh mẽ và quyến rũ như một người nam, còn sự chết đằm thắm và dịu dàng như một người nữ, sự sống và sự chết lướt tới như hai tia lửa điện gặp nhau trong mây.

Và trong mùi hương của cỏ bồ xít, dưới những vì sao đẹp như hạt lệ mừng và trong khi dòng suối của ấu thời cất tiếng ca quen thuộc, chàng cảm thấy hơi nóng của thân thể nàng đã làm cho khuôn mặt mình ửng chín.

Đột nhiên bẽn lẽn vì thân thể giàu có tinh khôi của mình trống trơn dưới mắt chàng, nàng dấu mặt trong mái tóc dài cứ như hờn dỗi, thực ra là náo nức đợi chờ như mặt đất ẩm ướt chờ mùa xuân.

Chàng mạnh khỏe ào ạt như dòng nước mát tưới lên thịt da nàng đang nứt khô hạn hán, làm nở rộ những bông hoa chưa nhìn thấy bao giờ.

Và nàng, nàng mênh mông như biển, ôm choàng tất cả, dung chứa tất cả, nàng không tan chảy như chàng, nàng lớn lên như bầu trời và mênh mông như đêm tối, chính nàng nâng đỡ chàng, dạy bảo chàng, chính nàng nghiêm mặt răn đe, nhưng cũng chính nàng ngợi khen khích lệ.

Cả hai đưa nhau lên tột đỉnh của sự sống và xuống sâu tận cùng của sự chết, cả hai đều cháy ấm và thịt da reo lên như lửa mùng gặp củi.

Nàng cảm giác hôm nay mình mới thực là mình, dường bệ và lộng lẫy, nàng ngự trị trên ngai kết bằng đài hoa do chàng mang tới và chàng chẳng phải là hoàng tử mà là một thị đồng ngoan ngoản.

Cả hai đều muốn nói cảm ơn lẫn nhau.

Khi đó, những thần linh đang bay lượn đã cùng những vì sao thân ái nhìn xuống, họ hiểu là trên mặt đất xanh thắm kia quả thật là một địa đàng tuyệt hảo, họ chúc phúc cho hai người, còn sao băng vội vàng đi báo tin cho những vì sao xa khuất, trong khi một bầy hạc bay qua hãy còn ngân vang tiếng kêu trong vắt.

Chàng nằm sát bên nàng trên mặt đất hăng nồng mùi cỏ bồ xít, chàng luồn tay dưới chiếc cổ trắng và sáng như một ý tưởng nhân hòa thánh thiện, lùa những ngón tay vào trong tóc nàng với vẻ lười biếng, lặng nghe cảm giác rã rời nhưng hết sức dịu êm lan tỏa khắp châu thân, chàng nói khẽ,

ngủ đi em, ngủ một chút nghe em

và nàng ngoan hiền khép mắt,

nhưng chàng biết cũng như mình, nàng không ngủ, nàng thở thật nhẹ nhưng hơi thở nàng vẫn cứ lay động chàng bởi mùi thơm như ướp bằng hương lá chanh và không chỉ ở ngực nàng mà cả người nàng cũng bồng bềnh như một con thuyền nhấp nhỏm muốn ra khơi

Và con nước lại lên, gió lại nổi, buồm lại phồng căng, họ lại đưa nhau đến những miền trù phú tịch liêu là vương quốc của riêng hai người. Họ nhìn nhau yên lặng như chưa bao giờ được nhìn nhau no nê như thế.

Chàng thấy khuôn mặt nàng sáng lên trong đêm tối với hai con mắt nửa dỗi hờn nửa diễu cợt, nhưng miệng nàng lại tỏa sáng một nụ cười ấm áp rất bao dung. Chàng hiểu đó là một ân sủng sẽ đỡ nâng chàng trong suốt cuộc đời.

Còn nàng, trước mặt nàng không còn bầu trời, sao đêm, bóng núi mà chỉ có chàng mạnh bạo như một đám mây sũng nước. Có lúc nàng đã muốn nâng mình lên hôn phớt cái khuôn ngực mướt mồ hôi của chàng, liếm láp cái vị mặn ngọt ngào từ cơ thể săn chắc. Nàng nương theo hai cánh tay vững chãi như hai trụ chân cầu, cố đưa cằm cho môi chạm vào ngực và trong một thoáng mơ hồ nàng nghe tim chàng đập như một hồi trống thúc quân.

Nàng bàng hoàng đánh rơi mình xuống, không phải vì giật mình mà vì biết chàng đã vào thật sâu, nàng nhớ ra mình đã kêu lên, không biết có phải tên chàng hay một tiếng gì tựa như tiếng khóc, một tiếng rất nhỏ nhưng lay động đến cả đất trời,

nàng nghĩ thầm, mình chết, sung sướng được chết

Và với cái chết êm ái ngọt ngào như thế, nàng thấy trong người ứ căng niềm sống. Ngực nàng như buồm no gió với hai núm vú đỏ hồng đã ngã màu nâu ướt. Cả người nàng như được thay da nên rất mỏng, rất mới, rất thơm đến nỗi cảm nhận từng chút hơi ấm của người chàng. Nàng có cảm giác mình là ngôi nhà xây xong đẹp đẽ nhưng lại đóng kín, nay đã được mở cửa bởi bàn tay của chủ nhân thanh lịch. Ngôi nhà thân thể nàng giờ đây là của chàng. Lạ lùng làm sao, nhờ có chàng nên mới biết được mình có bao nhiêu là kho báu, bao nhiêu là khoái cảm, bao nhiêu là rẩy run. Chàng đã ân cần đưa tới những nơi giàu có, phát sáng, khiến nàng hiểu được rằng, từ đây nhịp máu chạy dưới thịt da nàng, ngân vang trong các đường gân mạnh khỏe đều vọng âm hơi thở và nhịp máu của chàng. Giọng nói của nàng cũng trầm ấm, thiết tha và nũng nịu hơn, như thể là hạ xuống nửa cung bậc cho vừa với bản hòa ca của chàng. Bằng cái nhìn rất mới, nàng nhìn chàng như thể chiêm ngưỡng một vị thần bổn mạng. Nàng muốn nói hết những ý nghĩ của nàng cho chàng nghe, muốn cảm ơn chàng một lần nữa và nàng tin chàng cũng muốn như thế.

Thật dịu dàng, nàng nghe tiếng chàng gọi nhưng không phải ở sát bên tai mà ở tận một dòng suối xa, một tiếng gọi nhẹ làm sao nhưng cũng vang dội xiết bao. Nàng nhìn chàng, không lên tiếng cũng không gật đầu, nàng muốn được hôn lên cái miệng nồng nàn đó, đôi mắt thắm thiết đó, cả bàn tay điệu nghệ đó, nàng muốn được nói với chàng không chỉ một lần mà còn nhiều nữa trong suốt cuộc đời dài màu mỡ. Nhưng nàng e thẹn không nói nên lời, chỉ đáp lại chàng bằng một nụ cười mà chàng hiểu như một lời mời gọi. Nàng thấy chàng một lần nữa nghiêng xuống như một đám mây sũng nước, hơi thở chàng lại đun nóng khiêu khích nàng để rồi cả hai cùng tan ra hòa nhập với bóng đêm vô tận.

Và bây giờ nàng hiểu được tại sao dưới ánh nắng mặt trời hoa lại nở, nhựa lại chảy trong cây, trái nhú lúp xúp trên đầu những đài hoa, hiểu được tại sao lúa trỗ đòng đòng, lúa chín, tại sao con tằm bụng chứa đầy kén và nàng thầm kêu tên chàng như gọi tên môt nguồn phúc.

Bây giờ mọi sự hoàn hảo và tự nhiên như những lần đã tắm không quần áo, những lần gối đầu lên nhau nằm ngủ như chó con. Bây giờ hạnh phúc là một cái gì gần gũi và có thật.

Và như dòng suối vẫn chảy, như trái tim xinh đẹp của các vì sao vẫn đập, hai người đã nhu thuận khôn ngoan trong nhịp điệu âm thầm của trời đất, hai người đã chết hằng triệu lần và cũng hằng triệu lần được tái sinh, trong những phút giây của thiên thu ngắn ngủi, đã dạo chơi từ địa ngục đến thiên đàng, đã bay bổng trong những phút thoát thấn vi diệu như cái chóp đỉnh điên cuồng của các đại nghệ sĩ trong khi sáng tạo đã vươn tới.

Một lần nữa các vị thần linh ca ngợi hai người

Một lần nữa những vì sao xa tít hay tin thức dậy

Một lần nữa nàng thấy mình lớn bằng trời đất, nâng đỡ chàng, dạy dỗ chàng

Một lần nữa nàng hạnh phúc vì được ban cho hạnh phúc

 

Khuất Đẩu

( Xem tiếp kỳ 6)

 

 

 

©T.Vấn 2012