09/19/2012
Ngọc Phi : Những bài thơ gởi linh hồn Đinh Quốc Trực

 

 

Lời Giới Thiệu : Chuyên mục Tù Khúc trên trang T.Vấn & Bạn Hữu đang chuẩn bị để tạm kết thúc phần đầu của công việc. Chúng tôi muốn nhân cơ hội này được nhắc nhớ đến hai người hát Tù Khúc từ trong tù cho đến khi đến được vùng đất tự do, và nay tuy họ đã không còn sống nữa, nhưng tiếng hát bất khuất ngày nào của họ vẫn còn được bạn hữu giữ gìn để chúng vang vọng mãi đến tận đời sau. Một trong hai người đó là anh Đinh Quốc Trực, đã qua đời ngày 4 tháng 11 năm 2005 tại Houston, Texas. Những bài thơ của Ngọc Phi dưới đây là những nén tâm hương từ một người bạn tù của Đinh Quốc Trực gởi theo hương hồn của anh và đồng thời cũng gởi cho một đọan đời “ lưu đầy trên quê hương đổ nát “, có nghĩa là cho chính mình và những bạn bè – sẽ chết hay đã chết . ( TV&BH).

 

Những bài trong ký ức xanh rêu

Tôi nhớ anh

Như nhớ chính mình

Một thời lưu đầy trên quê hương đổ nát

Nhớ Yên Bái, Lào Kai rừng thiêng nước độc

Nhớ Vĩnh Phú những đêm mưa ướt sũng linh hồn

Tôi nhớ anh

Như nhớ chính mình

Người tù ngồi hát giữa đêm đen

Lũ côn trùng ngơ ngác

Cây cỏ lạnh mình

Co quắp trong sương

Tôi nhớ anh

Như nhớ chính mình

Một quãng đời lưu vong xứ lạ

Như bèo bọt, mây trôi

Gã lãng tử ôm đàn đi tìm cuộc sống

Buồn tênh như đời mình

Heo hút con đường giông gió

Nhưng anh vẫn hát một mình

Những tù khúc một thời yêu dấu

Anh gởi đến bạn bè

Tiếng hát năm xưa, cung đàn ngày cũ

Những tù khúc của đêm đen

Của đớn đau tủi nhục

Tôi nhớ anh

Người tù năm xưa

Nay không còn nữa

Anh đã ra đi

Theo thế kỷ mù lòa

Đi theo linh hồn

Tổ Quốc !

Tôi nhớ anh

Như nhớ chính mình

Có kỷ niệm nào đáng nhớ hơn

Huy hòang hơn, đau xót hơn

Khi chúng ta cùng hát

Cùng nghe và cùng khóc

Những tù khúc đêm đen

Cảm ơn anh

Đinh Quốc Trực

 

 

Người tù da vàng

( khi nhớ Đinh Quốc Trực)

Người tù da vàng

Ngồi trong bóng tối

Hát những tù khúc buồn

Trên quê hương đổ nát

Người tù da vàng

Ngồi trong song sắt

Lặng lẽ soi bóng mình

Dưới ánh trăng tàn úa

Hát những tù khúc buồn

Như những giòng mật đắng

Người tù da vàng

Ngồi trong khe núi

Tha thiết ôm tim mình

Nghe trái tim rỉ máu

Người tù bật lên tiếng hát

Tiếng hát lênh đênh

Tiếng hát chập chùng

Như từng giọt máu

Trôi giữa suối ngàn

Ôi giòng nước độc như cường toan

Người tù da vàng

Nay không còn nữa

Mang niềm oan khuất chưa tan

 

Đứng giữa sương mù

Nguời đi, về cuối trời miên viễn

Ta đứng chôn chân giữa cuộc đời

Nghe tiếng quạ buồn kêu góc phố

Mà lòng buồn lắm, thế gian ơi !

Thắp ngọn đèn mờ soi ký ức

Thấy đời nhiều mảnh rách tan hoang

Có khóc, có cười theo mệnh nước

Cũng đã phôi pha chuyện đá vàng

Nước chảy qua cầu, sông lặng lẽ

Bóng sương lạnh nửa mái đầu khuya

Co lại đôi bờ vai lệch áo

Nghe tử sinh nằng nặng bước về

 

Bài vô lượng nắng

Trôi đi những sợi nắng vàng

Hanh hao tiếng hát, bóng tàn cây xa

Sông nào vô lượng âm ba

Núi nào vô lượng can qua đất trời

Ta ngồi soi bóng ta rơi

Nghe trong nắng, lá rụng rời hơi thu

Tóc tơ giăng mắc sa mù

Rằng đây máu lệ, tạ từ cố hương

Trôi đi , nắng đã lên đường

Còn ta vất vưởng mộng thường xanh rêu

Ngọc Phi

 

 

©T.Vấn 2012