11/28/2012
Ngọc Phi : Thất Phu Ca ( chùm thơ )

 

Tráng sĩ ca – Tranh : Trần Thanh Châu (1978)

Thất Phu Ca

Người bỏ non sông đi vạn dặm

Để làm lữ khách một phương xa

Lưu lạc xói mòn thân đá cuội

Mười năm không thấy bóng quê nhà

 

Đứng giữa càn khôn mà thống thiết

Kim bằng quyến thuộc cũng phong ba

Thân thế như bèo mây biền biệt

Nhìn lên thấp thóang một giang hà

 

Gió lọan trần ai, cuồng thổ mộ

Thơ đàng ký thác đọan trường ca

Huyết lệ lênh đênh giòng sử mệnh

Căn phần tầm tã giọt mưa sa

 

Trầm hương lãng đãng chân trời cũ

Còn nợ nần vay một kiếp người

Thất phu quá chén thiên thu hận

Quan hà tan tác cánh hoa rơi

 

Lục Bát Sau Chiến Tranh

Người đi bỏ lại chốn này

Ngổn ngang thành quách, vơi đầy máu sương

Khói bay hiu hắt sa trường

Trăm năm rồi cũng tỏ tường cuộc chơi.

 

Cô Tịch Sầu

Nhớ người xưa uống rượu bồ đào

Lên ngựa đi ra chiến trường vội

Nhắc chuyện cung kiếm và binh đao

Ôi thôi, thiên thu còn hận tủi

Người viết Đường thi nghe não nề

Ta hát bài ca chinh chiến hề !

Tử sĩ đầu ghềnh hay cuối bãi

Hồn như mây phương nào lê thê

Giọt rượu hốt nhiên sầu cô tịch

Cảm khái hay lòng đang buốt đau

Gió rít qua đầu sương buốt lạnh

Bây giờ tha hương mà lệ trào

 

Bài Thơ Một Ngày

Gởi T.Vấn

Mở cửa sớm mai và giáp mặt

Bừa bộn nhân gian mấy chuyện đời

Nhớ người bạn cũ lâu không gặp

Nhìn nắng lên chừng nghe xa xôi

 

Lòng mênh mông mà khung cửa hẹp

Cây chờ nhau bóng ngả ven sân

Cỏ xác hoa nằm bên lá mục

Như mặt người gục giữa trầm luân

 

Soi gương chải tóc buồn rười rượi

Tìm một đường ngôi đã nát nhầu

Chợt phút giây nào nghe lẫm lạ

Phải chăng còn một nỗi khát khao ?

 

Mặc vào chiếc áo từ năm cũ

Quanh thịt da xào xạc tiếc thương

Trăm năm cũng bốn mùa quanh quẩn

Che đầu đi trong mưa thất thường

 

Về khép cửa tà huy khiếp nhược

Ôi thời gian từng bước kinh hòang

Trăng sao mọc giữa trời thẳm đậm

Chập chờn thế giới của hồng hoang

 

Vuốt mặt nằm chờ con mắt khép

Thở hơi nguội lạnh gió vi vu

Mâm thơ ô trọc từ nguyên thủy

Tịch mịch âm dương một cõi người

 

Bỏ lại giang hà một tiếng kêu

Kẻ ở, lòng đau cùng đất đá

Người đi, tan tác bóng mây chiều

Ngày xuân, ai khóc trong vườn trúc

Bỏ lại bên trời tiếng nhạn kêu

 

Bờm ngựa phơi trên đầu núi lở

Xác tàu ngựa cũ đã hoang vu

Biền biệt mấy nẻo đường phong vũ

Về đâu bàng bạc cõi sương mù

 

Còn đó khung trời xưa chết lịm

Những linh hồn cũ đội khăn tang

Còn đó âm vang lời sông nước

Nghe như lệ chảy xuống cung đàn

 

Ôi ta cũng chỉ là gỗ mục

Làm sao thắp được lửa nhân gian

Sưởi ấm trái tim đời khô khốc

Vùi trong cát bụi của thời gian

 

Thầm gọi quê nhà, tan giấc mộng

Giật mình chinh chiến đã xanh rêu

Ngày xuân ta bước trong vườn trúc

Bỏ lại giang hà một tiếng kêu

 

Ngọc Phi

 

 

 

©T.Vấn 2012