01/10/2013
Phạm Đức Nhì : “Bác Hồ Trong Mắt Em”

 

 

ĐỨA  CON  RƠI (1 )

“Bác ơi!

Sao Bác lại để tay vào đấy?”

 

“Không phải vì Bác tay táy máy

mà vì quê hương mình đẹp lắm cháu ơi

có những khe suối

có những quả đồi

đẹp như những “chỗ này” của cháu

 

“Bác sẽ chỉ đạo quân ta chiến đấu

bảo vệ những quả đồi

những khe suối thân thương

nhưng trước tiên” mắt Bác mơ màng

“cháu cứ để Bác ra tài trinh sát”

 

tin lời Bác

cháu Nông Thị Ngát

cứ vô tư cùng Bác hành quân

Bác uống nhiều sâm

nên rất khỏe

chỉ ít lâu sau cháu Ngát “biệt kinh kỳ”

bụng cháu lớn dần

Bác vẫn hành quân

không nghỉ

cho đến khi Ngát đẻ cho Bác một thằng cu tý

 

ham chơi nhưng lại nhát gan

Bác không dám nhận vợ, nhận con

muối mặt làm kẻ bạc tình, bạc nghĩa

đứa bé đẻ ra

không có cha

phải mang họ mẹ

mẹ họ Nông

nó chính là Nông Đức Mạnh.

 

(1)Tham khảo

Đêm Giữa Ban Ngày của Vũ Thư Hiên

Phát biểu của Đại Biểu Quốc Hội Dương Thu Hương:

“Việt Nam ta hãy còn son

Có Nông Đức Mạnh là con Bác Hồ.”

 

NẶNG  VÍA

(Ước mơ của một gia đình người lính Cộng Hòa)

Cơn bão số 5 cuồng nộ

thổi sập một góc nhà

hình Bác Hồ lộng kiếng treo trên vách

rơi vỡ tan tành

mặt bác bê bết đất sình

ba nhặt bỏ vào sọt rác

 

chúng tôi dựng lại ngôi nhà

ba có việc làm

mẹ bán buôn phát đạt

anh em tôi được quay lại trường

học những điều mới lạ

 

có lần gia đình quây quần bên mâm cơm

mẹ nhắc lại quãng đời xưa cơ cực

mắt nhìn khoảng vách

một thời treo hình Bác

bỗng dưng mẹ mỉm cười

gật gù nói nhỏ

Bác Hồ nặng vía thật

 

TẬP  VẼ

Thuở bé

thầy giáo thường khen em

có hoa tay, vẽ nhanh, vẽ đẹp

chỉ vài nét

có hình người

muông thú, cỏ hoa

thế mà mấy năm qua

em luôn bị điểm 2 môn vẽ

chăm chỉ, miệt mài

tính em vẫn thế

chứ có đâu biếng nhác, ươn hèn

 

nhớ hôm vẽ cờ búa liềm

em đã ngắm kỹ

từng đường cong nét thẳng

em cũng ướm thử

từng đoạn dài đoạn ngắn

nhưng đến hết giờ

em vẽ cũng vẫn sai

đưa lưng cho thầy quất mấy roi

em ngỡ liềm cứa thịt da em rách

thước kẻ thầy đánh vào tay

em tưởng búa đập xương em dập nát

 

một hôm khác

lớp em vẽ hình Lê- Nin

em hết nhìn thẳng lại nhìn nghiêng

để ý từ chòm râu, sóng mũi

nhưng lạ chưa!

Lê – Nin của em vào cuối buổi

trông cứ như đang múa vuốt, nhe nanh

xem bài em thầy giáo giật mình

đánh em ngã lăn giữa lớp

 

hôm vẽ Bác Hồ

lòng em hồi hộp

thầy đứng bên em chẳng phút nào rời

thầy nhắc em Bác nhân đức yêu người

thầy sánh Bác với vua Hùng dựng nước

em cố vẽ theo lời thầy

nhưng không sao vẽ được

 

tay chén chè tàu

tay ly rượu Vốt- Ka

Bác Hồ của em

trông gian ác, ranh ma

em lại bị thêm trận đòn

tím bầm thân thể

 

bản đồ nước Việt Nam

một hôm em đang vẽ

này biển, này sông,

này rừng núi, ruộng vườn

này những thành phố quê hương

em đặt hết tâm hồn

vào trang giấy nhỏ

thầy đứng sau lưng

cầm cây cọ đỏ

bôi kín tấm bản đồ tổ quốc em yêu

đỏ nước, đỏ cây,

đỏ những đê điều

đỏ đất, đỏ nhà,

đỏ cả những con đường xe chạy

 

em bỏ ngôi trường làng

ra đi từ dạo ấy

lang thang như một khách giang hồ

nhớ làm sao

những lần tập vẽ ngày xưa

ôi! Giá trường em giờ có thầy giáo mới

em sẽ chạy về ngay

không để lỡ một ngày,

một buổi

ngồi vào hàng ghế ngày xưa

thầy đang dậy những câu hát mẹ ru

còn em háo hức

chờ đến giờ tập vẽ.

 

Viết tại bệnh xá Phân Trại B, A20 (Xuân Phước)

khoảng đầu năm 1983.

Phạm Đức Nhì

 

 

 

©T.Vấn 2013